Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Tác giả: Justin Somper

Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015

Lượt xem: 1341599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.

ờ. Hành động bất thình lình. Một thuyền trưởng cướp biển nổi tiếng ngày xưa đã từng nói: đời sống của một cướp biển tuy ngắn mà vui. A, ta hoan hỉ mà nói rằng, đời ta rất vui, tuy không quá ngắn. Hãy uống mừng cho điều đó!
Molucco Wrathe ực một ngụm rượu. Connor mỉm cười. Thuyền trưởng tàu Diablo có một sức thu hút khó cưỡng lại được. Cướp biển như đã ngấm vào từng tế bào ông ta.
- Một đời tuy ngắn mà vui, nghe ta nói chứ, Tempest? Con trai ạ, trong thế giới hải tặc ngày nay có quá nhiều niềm vui chém giết. Những kẻ như cô Li, những kẻ chỉ học tất cả chuyện đó qua sách vở. Tuy nhiên cha cô ta đã là một cướp biển tuyệt vời. Dù phóng đãng. Hê hê! Phóng đãng. Thế còn ta? Đúng, quá nhiều kẻ học nghề cướp biển qua một quyển sách. Họ ự trói mình vào luật lệ, qui tắc và những bộ máy hành chánh nhỏ nhen, vụn vặt. Nhưng cướp biển không giống thế, cướp biển là bản năng, cơ hội và phải ném mình vào nguy hiểm vì anh em. Tại đây chúng ta đều là anh em. Phải thấy đó là một vinh dự, con trai ạ. Vinh dự của một cướp biển. Nếu đem những gì cướp được về nhà, ừm, vì sao phải nhăn mặt đắn đo. Chúng chỉ là đồ vật. Những bức tranh, những pho tượng, những con voi mạ vàng, tất cả chỉ là đồ vật. Tuần trước chúng thuộc về thống đốc. Bây giờ chúng ta của ta. Hết chuyện.
Sau khi khoát tay khắp phòng một vòng, ông giơ một món trang sức từ cái hộp mở sẵn, mỉm cười nói tiếp:
- Một viên kim cương cho những dự tính của cậu. Ồ, một món rất tuyệt, ta đã nghĩ là sẽ giữ lại nó.
Connor thành thật nói:
- Thuyền trưởng, tôi muốn ông biết là tôi biết ơn ông về tất cả mọi chuyện.
- Đừng nghĩ ngợi gì hết, Tempest. Tại đây, chúng ta là một gia đình. Ăn chà là đi. Món khoái khẩu của Scrimshaw đó. Phải đi vòng qua vịnh mới mua được một thùng, nhưng bằng mọi giá phải làm cho anh bạn nhỏ này vui chứ...
Ông ta mỉm cười nựng nịu Scrimshaw. Dù rất mến thuyền trưởng Wrathe, Connor khó lòng thân thiện nổi với con rắn yêu quí của ông ta. Đưa tay nhón một quả chà là, Connor rõ ràng thấy Scrimshaw trừng trừng nhìn với vẻ khó chịu, nên nó nuốt quả chà là mà thấy như mình có lỗi.
- Cậu Tempest, nghĩ sao về 2 bình hoa này? Đẹp chứ hả?
- Rất lớn.
- Đó là một món quà - có thể gọi là lễ vật cầu hoà - của thống đốc.
- Thống đốc đã bị ông đánh cướp?
- Chính xác, con trai. Ông ta mới gửi tới sáng nay. Đó là cách chứng tỏ ông ta không cảm thấy bị xúc phạm.
- Có hơi lạ không?
Đúng lúc đó, Connor nghe tiếng chuông rung. Nó ngước lên, cố tìm hướng phát ra âm thanh đó. Lúc đầu, nó tưởng là tiếng chuông của tàu. Chuông gọi trang bị vũ khí? Thuyền trưởng Wrathe cũng có vẻ bối rối. Rõ ràng ông không cờ hồi chuông này. Tiếng chuông lại vang lên hồi nữa. Lớn hơn.
Chuông cứ đổ đều đều nhưng mỗi lúc mỗi lớn. Và lần này, cả 2 đều biết đó không phải chuông tàu, cũng không là chuông đồng hồ. Âm thanh như phát ra ngay trước mặt 2 người. Nhưng không thể. Trước mặt họ chỉ là cặp bình sứ Trung Hoa.
Connor lom lom nhìn những chi tiết vẽ trên bình. Quang cảnh một ngôi chùa bên con sông uốn khúc và một cây liễu cao, và... Thình lình, ngay trước mắt nó, cặp bình nứt rạn. Cảnh chùa biến mất, những mảnh sứ nát vụn. Từ mỗi bình vọt ra một tên mặc toàn màu đen từ đầu tới ngón chân, tay lăm lăm vũ khí.
- Chuyện quái quỷ gì thế này?
Thuyền trưởng Wrathe kêu lên khi 2 kẻ đột nhập lao tới, một với dao quắm, một với dao găm.




Thuyền trưởng Wrathe hỏi:
- Các ngươi là lũ quái quỷ nào? Muốn gì?
Nếu sợ - mà chắc chắn ông ta có đầy đủ lý do để sợ - thì thuyền trưởng đang diễn xuất rất tài. Nhưng Connor đoán ông ta đã đối mặt với cái chết quá nhiều lần rồi.
Hai kẻ bịt mặt không nói gì, tiến lại gần, chờn vờn trước mặt thuyền trưởng và Connor như 2 con ruồi to lớn.
Rồi tên cầm dao găm quay nhìn đồng bọn. Gã cầm dao quắm gật đầu, nhẹ nhàng di chuyển. Bây giờ cả Connor và thuyền trưởng đều nằm trong tầm vũ khí của hắn. Trống ngực Connor đập thình thình. Nếu cuộc chiến bằng cây lau của Connor và Bart là bài học số 1, thì đây là bài học số 2. Và rất có khả năng nó sẽ không sống nổi để thấy bài học số 3.
Tên cầm dao găm tiến sát Connor, lướt nhanh măt dao lên hai bên hông nó. Connor biết hắn đang kiểm tra vũ khí che giấu. Không tìm thấy gì, hắn quay sang thuyền trưởng. Cặp vỏ kiếm bạc của thuyền trưởng khó có thể che giấu. Một tay đặt tên chuôi kiếm, ông định rút, nhưng quá muộn. Bằng một động tác dữ dội, chính xác, tên cần dao găm cắt hai bao kiếm khỏi thắt lưng thuyền trưởng. Chúng loảng xoảng rơi xuống sàn, suýt trúng Scrimshaw đang lách vào gầm bàn.
Sau đó, tên cầm dao găm gỡ miếng vải đen buộc quanh hông, ném cho Connor. Hắn hất đầu về phía thuyền trưởng. Rõ ràng hắn muốn Connor trói thuyền trưởng Wrathe bằng miếng vải.
Nhìn ông ta, Connor nghĩ ông hẳn biết phải làm gì. Dạn dày kinh nghiệm, chắc chắn thuyền trưởng phải có kế hoạch.
Nhưng thuyền trưởng chỉ nói:
- Tốt nhất là làm theo lệnh chúng đi, con trai. Không nên tranh cãi với sắt thép như thế.
Ông vòng 2 tay ra


XtGem Forum catalog