pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn với tử thần - Full

Hẹn với tử thần - Full

Tác giả: Agatha Christie

Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

tính toán kỹ lưỡng là sự suy nghĩ là sự quan tâm và một tài năng bẩm sinh. 
Trong một lúc lâu, ông ngồi mà chẳng nói gì, sau đó ông ngẩn đầu lên và nói :
- Tuy nhiên, có một điều đang làm tôi rối trí. 
- Điều gì vậy ? 
- Kẻ ăn trộm chiếc xi lanh. 
- Nó đã bị mang đi, - tiến sĩ Gerard vội nói. 
- Bị lấy mang đi rồi lại mang về. 
- Đúng vậy. 
- Kỳ lạ, - Poirot nói - Rất kỳ lạ. Còn nếu không thì mọi việc đã trúng khớp … 
Đại tá Carbury nhìn ông tò mò. 
- Thế, ý kiến của một chuyên gia như ông về vụ này như thế nào ? liệu đó có phải là một vụ giết người không ? – Ông hỏi. 
Poirot giơ một bàn tay lên. 
- Đợi một chút. Chúng ta chưa đi tới điểm đó mà. Vẫn còn có những chứng cớ cần được xem xét. 
- Chứng cớ gì vậy? Ông đã có tất cả rồi đấy thôi. 
- À, nhưng đây là cái chứng cớ mà tôi, Hercule Poirot, sẽ mang tới cho các ông. 
Ông gật đầu và khẽ mỉm cười khi thấy vẻ mặt sửng sốt của hai người đối diện.
- Vậy đó, thật là khôi hài rằng tôi, người vừa được các ông kể cho nghe câu chuyện mà các ông không hề biết. Nó thế này. Một đêm khi đang ở khách sạn Solomon, tôi đi ra phía cửa sổ để xem nó đã được đóng chưa? 
- Thế nó đóng hay mở? - Đại tá Carbury hỏi. 
- Đóng, Poirot khẳng định. – Vì nó đang mở nên tôi đi tới để đóng lại. Nhưng tôi chạm đến cái then cài và định đóng cửa lại thì tôi nghe một giọng nói. Một giọng nói thật dễ chịu, rất ấm và rõ ràng, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng thần kinh. Tôi tự nhủ mình phải tìm ra giọng nói này mới được. Giọng nói ấy nói gì? Chỉ có mấy từ “Em cũng biết rằng bà ta sẽ phải chết.” 
Ông ngừng lại. 
- Lúc đó, naturellement – (tiếng Pháp : một cách tự nhiên thôi) – tôi không cho những lời đó ám chỉ một vụ giết chóc. Tôi chỉ nghĩ đó có thể là một nhà văn hay một kịch giả đang nói chăng. Nhưng bây giờ … tôi không chắc như vậy nữa. mà phải nói là, tôi chắc chắn người có giọng nói đó không phải nhà văn mà cũng không phải là kịch gia. 
Ông ngừng lại một chút tồi tiếp tục : 
- Thưa các công, tôi xin tuyên bố điều này, với tất cả những gì mà tôi biết và tôi tin tưởng, những lời nói trên được nói ra bởi một người nam trẻ tuổi, người mà tôi đã nhìn thấy ở phòng đợi của khách sạn và là người, theo như tôi đã dò hỏi, chính là Raymond Boynton 




- Raymond Boynton nói như vậy. 
Một tiếng kêu thảnh thốt chợt bật ra từ phía người đàn ông Pháp. 
- Ông nghĩ là không thể như thế sao nếu xét theo khía cạnh tâm lý. 
Poirot nghiêm nghị hỏi. 
Gerard lắc đầu. 
- Không, tôi không nói như vậy. Tôi chỉ ngạc nhiên, vâng. Tôi ngạc nhiên bởi vì rõ ràng là có đủ chứng cớ để nghi ngờ Raymond Boynton. 
Đại tá Carbury thở dài. Tiếng thở dài của ông như một lời than vãn. – Ôi những nhà tâm lý học! 
Câu hỏi đặt ra bây giờ là, - ông lẩm bẩm – chúng ta sẽ làm gì với chuyện này đây? 
Gerard khẽ nhún vai. 
- Thực tình tôi không biết các ông sẽ làm gì, - ông thú nhận. - Chứng cớ đó rõ ràng là không thuyết phục rồi. Các ngài biết là đã có một vụ giết người xảy ra, nhưng để chứng minh được thì thật là khó. 
- Tôi hiểu, - đại tá Carbury nói – Chúng ta nghi ngờ là đã có một vụ án mạng nhưng chúng ta chỉ có ngồi và vặn vẹo các ngón tay thế này thôi! Tôi không thích như vậy! Và như để giảm nhẹ sự trách móc đó, ông để thêm một câu nói muôn thuở của mình: - Tôi là người ưa gọn ghẽ. 
- Tôi biết. Tôi biết, - Poirot gật đầu cẻ rất thông cảm. – Ông rất muốn làm rõ ràng chuyện này. Ông muốn biết chính xác chuyện gì đã xảy ra và xảy ra như thế nào. Thế còn ông, tiến sĩ Gerard? Ông đã nói là chẳng có gì để làm sao. Rằng chứng cớ mà tôi đưa ra sẽ bị coi là không đáng thuyết phục sao? Cũng có thể đúng đấy. Nhưng liệu ông có thỏa mãn không nếu như vấn đề chỉ dừng lại có vậy thôi? 
- Cả cuộc đời bà ta thật tồi tệ, - Gerard chậm rãi nói. – Dù sao đi nửa thì cái chết cũng sẽ đến với bà rất nhanh thôi, trong một tuần, một tháng, một năm.
- Ông cho là như vậy sao ? – Poirot vẫn khăng khăng hỏi. 
Gerard nói tiếp: 
- Cái chết của bà ta chẳng có gì đáng nghi ngờ hết. Nói như thế nào nhỉ? … là bà ta chết sẽ rất có lợi cho những người khác. Cái chết này đã mang lại sự tự do cho các thân nhân trong gia đình bà ta. Tôi cho là họ sẽ có cơ hội để phát triển. Tất cả bọn họ, những con người có phẩm chất tốt và thông minh. Bây giờ, họ sẽ có cơ hội để trở thành những công dân có ích cho xã hội! Cái chết của bà Boynton, theo như tôi nhận định, chẳng mang lại điều gì ngoại trừ những điều tốt lành. 
Lần thứ ba, Poirot nhắc lại câu hỏi ban nãy của mình. 
- Ông cho là như thế? 
- Không,- Tiến sĩ Gerard bỗng đập tay lên bàn, nói. 
- Tôi không “thoả mãn”, theo như cách nói của ngài! Bản năng mách bảo tôi phải bảo vệ sự sống chứ không phải là vội vã chạy đến với cái chết. Vì vậy, dù trí óc của tôi có thể nhắc đi, nhắc lại rằng cái chết của người phụ nữ này là một điều tốt, thì trí óc vô thức của tôi lại nổi loạn chống lại điều đó! Thật là không hay chút nào, thưa các ông khi mà một con người