XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn với tử thần - Full

Hẹn với tử thần - Full

Tác giả: Agatha Christie

Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015

Lượt xem: 1341865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.

phải chết trước khi cái chết thực sự đến với họ. 
Poirot mỉm cười. Ông ngả người ra phía sau, hài lòng với câu trả lời mà ông đã phải rất kiên nhẫn để có được. 
Đại ta Carbury điềm nhiên nói : 
- Ông ta không thích án mạng ! Đúng quá rồi còn gì ! Tôi cũng không còn thích nữa. 
Ông nâng chai rượu và tự rót cho mình một ly rượu whisky với sô đa. Cốc của các vị khách thì vẫn đầy nguyên. 
- Còn bây giờ, - ông nói, quay trở lại với chủ đề cũ. – Còn bây giờ chúng ta sẽ đi sâu vào tìm hiểu vấn đề. Trong chuyện này có thể làm được gì không ? Chúng ta không thích chuyện này, không thích ! Nhưng chúng ta có thể sẽ phải giải quyết nó ! Đừng có vội lmà ầm ĩ lên nếu như các anh chưa làm xong việc. 
Gerard trườn người ra phía trước. 
- Với tư cách là một chuyên gia, ý kiến của ông về vụ này thế nào, ông Poirot. 
Poirot suy nghĩ một chút trước khi trả lời. một cách phương pháp, ông cẩn thận xếp lại hai cái gạt tàn thuốc và xếp những que diêm đã ađ&nh lửa rồi thành một đống. Rồi ông nói : 
- Ông mong muốn biết ý kiến của tôi rằng ai đã giết bà Boynton phải không đại tá Carbury ? ( Cứ giả sử là bà ta bị giết và đã chết không bình thường). Ông muốn biết chính xác bà ta bị giết như thế nào và khi nào phải không ? hay nói tóm lại là ông muốn biết toàn bộ sự thật của vụ án màng này chứ gì ?
- Vâng, quả thật là tôi muốn biết. – carbury điềm tĩnh nói. 
Hercule Poirot từ từ nói : 
- Tôi không thấy có lý do gì để không nói cho các ông biết cả ! 
Tiến sĩ Gerard nhìn Poirot hoài nghi. Còn đại tá Carbury bày tỏ sự quan tâm vừa phải. 
- Ồ, ông nói. – Ông thấy thế thật sao ? Thật là thú vị. Làm thế nào mà ông suy đoán được vụ này ? 
- bằng việc sàng lọc kỹ lưỡng các chứng cớ, bằng việc tiến hành lập luận. 
- Rất trúng với ý tôi, - đại tá Carbury nói. 
- Và bằng việc xem xét các khía cạnh tâm lý. 
- rất phù hợp với tiến sĩ Gerard, - đại tá Carbury nói. – và sau đó, sau khi anh đã sàng lọc các chứng cớ ; lập luận và nghiên cứu tâm lý. Này ảo thuật gia !Anh nghĩ là anh có thề lôi từ trong mũ ra một con thỏ sao ? 
- Tôi sẽ cực kỳ ngạc nhiên nếu như tôi không thể làm được như thế. – Poirot bình thản nói. 
Đại tá Carbury nhìn ông chằm chặp qua vành ly rượu của mình. chỉ là một khoảnh khắc thôi, đôi mắt có vẻ như lơ đãng của ông thôi không còn lơ đãng nữa mà chúng đang xem xét và thẩm định. 
Đại tá đặt cái ly của mình xuống lẩm bẩm. 
- Ông nói gì về chuyện này, tiến sĩ Gerard ? 
- Tôi thừa nhận là tôi nghi ngờ sự thành công này … Tuy vậy, tôi biết rằng ông Poirot đây rất có một tài năng cực kỳ . 
- Tôi rất có tài, đúng vậy, - người đàn ông bé nhỏ nói. Và ông mỉm cười khiêm tốn. 
Đại tá Carbury quay đầu đi và húng hắng ho. 
Poirot nói tiếp : 
- Việc đầu tiên phải quyết định đó là liệu đây có phải là một vụ án mạng do cả gia đình Boynton cùng lên kế hoạch và tiến hành hay không hay đây chỉ đơn thuần là nỗ lực của một thành viên nào đó trong gia đình. Nếu giả thuyết sau là đúng, thì ai trong gia đình Boynton đã làm việc ấy. 
Tiến sĩ Gerard nói : 
- Ông đã có chứng cớ rồi còn gì. Tôi nghĩ là chỉ có một người cần phải xem xét thôi. Đó là Raymond Boynton. 
- Tôi đồng ý, - Poirot nói. - Những gì mà tôi tình cờ nghe thấy và sự mâu thuẫn giữa lời khai của raymond với lời khai của cô bác sĩ trẻ rõ ràng đã đặt anh ta vào danh sách những kẻ bị tình nghi đéâu tiên rồi còn gì. 
- Anh ta cũng là người cuối cùng nhìn thấy bà Boynton khi bà ta còn sống. Hay đó là chuyện anh ta tự nghĩ ra. Sarah King thì phủ nhận chuyện đó. Nào hãy nói xem, tiến sĩ Gerard, liệu đây có phải … ờ … anh biết tôi định nói gì rồi mà, một sự cảm thông nho nhỏ, chúng ta có thể nói thế không nhỉ ? 
Người đàn ông Pháp gật đầu. 
- Rõ ràng là như vậy. 
- À ha ! Cô bác sĩ ấy có phải là cô gái trẻ, da hơi ngâm ngâm, tóc chải hất ra sau không, cái cô có đôi mắt màu nâu nhạt mà tính cách thì rất quyết đoán không ? 
Tiến sĩ Gerard nhìn ông hơi ngạc nhiên. 
- vâng đúng vậy, ông đã tả cô ta rất chính xác đấy. 
- Tôi nghĩ là mình đã từng gặp cô ta ở khách sạn Solomon . Cô ta nói chuyện với raymond Boynton và sau đó, thì anh ta cứ như là planté( là đang trong giấc mơ) vậy, đứng như trời trồng ngoài cửa thang máy. Tôi đã phải nói « xin lỗi » ba lần liền anh ta mới nghe ra rồi bỏ đi luôn. 
Poirot vẫn đang nghĩ ngợi điều gì đó. rồi ông nói : 
- Vì vậy, để bắt đầu, chúng ta sẽ chấp nhận chuứng cớ y khoa của cô Sarah King tuy vẫn còn rất nghi ngại. Cô ta đúng là rất thú vị. – Ông ngừng lời một chút rồi nói tiếp : - Tiến sĩ Gerard, ông có cho l àRaymond Boynton có thể dễ dàng thú nhận chuyện giết người không ? 
Gerard từ tốn nói : 
- Ý của ông thì đây là một tên giết người rất thận trọng và mưu mô chứ gì? Có, tôi nghĩ là rất có khả năng nhưng chỉ là khi anh ta ở trong tình trạng căng thẳng tâm lý quá độ thôi. 
- Thế tình trạng đó có biểu hiện ra không? 
- Rất rõ. Chuyến đi du lịch ra nước ngoài này, không còn nghi ngờ gì nữa, đã làm c