XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn với tử thần - Full

Hẹn với tử thần - Full

Tác giả: Agatha Christie

Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

ho sự căng thẳng mà cả gia đình đó đang phải sống, càng tăng cao hơn nữa. họ nhận ra sự tương phản rõ rệt giữa một bên là cuộc sống riêng của gia đình họ với một bên là cuộc sống của những người bình thường khác. Trong trường hợp của raymond … 
- Thì sao ? 
- Sự phức tạp còn tăng thêm bởi sự quyến rũ mạnh mẽ của sarah King. 
- Có thể điều đó đã là cái cớ thêm kích thích anh ta chăng ? 
- Chính vậy đó. 
Đại tá Carbury húng hắng ho. 
- Trúng đích rồi. những gì mà anh tình cờ nghe được “Em cũng biết là bà ta sẽ phải chết” chắc chắn là phải nói với một ai đó. 
- Một điểm rất hay đấy, - Poirot nói – Tôi đã không quên đâu. Đúng vậy, Raymond Boynton nói như vậy với ai? Rõ ràng quá rồi còn gì, với một thaàh viên trong gia đình anh ta. Nhưng người nào? Ông có thể nói gì nào, thưa tiến sĩ, về trạng thái tâm lý của các thành viên khác trong gia đình Boynton. 
Gerard trả lời ngay lập tức. 
- Carol Boynton, tôi cũng phải nói luôn , cũng ở trong tình trạng tâm lý hệt như Raymond – đó là tâm lý muốn nổi loại kèm theo sự kích thích thần kinh thái quá, tuy vậy trường hợp của cô ta lại không đáng ngại, nếu dựa vào yếu tối giới tính. Lennox Boynton thì đã qua cái tuổi muốn nổi loạn này rồi. Anh ta chìm sâu vào trong sự bàn quan. Tôi thấy rõ là anh ta rất khó tập trung. Cái phương pháp mà anh ta sử dụng để phản ứng lại những việc xảy ra xung quanh, đó là càng ngày càng co mình lại. Anh ta rõ ràng là một người nhút nhát. 
- Thế còn vợ anh ta thì sao ?? 
- Vợ anh ta, cho dù có vẻ mệt mỏi và bất hạnh, cũng không tỏ ra bị căng thẳng thần kinh quá mức. Tôi tin chắc rằng cô ta đang lưởng lự chưa muốn quyết định. 
- Quyết định gì vậy ? 
- Quyết định nên hay không nên bỏ chồng ra đi. 
Gerard kể lại câu chuyện của mình với ông Jefferson Cope. 
Poirot gật gật đầu ra vẻ hiểu. 
- Thế còn cô gái trẻ hơn, Ginevra, có phải tên cô ta là như vậy không ? 
Vẻ mặt tiến sĩ Gerard trở nên nghiêm trọng. Ông nói : 
- Tôi phải nói ngay là trạng thái tinh thấn của cô gái này là cực kỳ nghiêm trọng. Cô ta đã có những biểu hiện của chứng tâm thần phân liệt. Vì không thể chịu nổi những căng thẳng trong cuộc sống, cô ta đang dắm mình vào một vương quốc của tưởng tượng. Cô ta luôn bị những chuyện bình thường trong cuộc sống ám ảnh, rằng mnìh bị ngược đãi, Ràng cô ta là một nhân vật quý tộc đang gặp nguy hiểm, kẻ thù bao vây xung quanh cô ta ! 
- Và điều đó … nguy hiểm sao ? 
- Rất nguy hiểm. Đó là khởi đầu của một chứng bệnh thường được gọi là chứng cuồng sát. Người mắc phải chứng bệnh đó sẽ giết người không phải chỉ là để thỏa mãn ước muốn được giết chóc mà còn để tự bảo vệ mình. Anh ta hoặc cô ta phải giết chết để không bị ngưòi khác giết mình. Quan điểm đó của họ là hoàn toàn có lý. 
- Thế có nghĩa là ông cho rằng Ginevra Boynton có thể là người đã giết bà mẹ chăng ? 
- Đúng vậy. Nhưng tôi nghi ngờ không hiểu cô ta đủ trí tuệ hay một suy diễn lô gíc để tiến hành vụ giết người như nó đã diễn ra hay không. Biểu hiện của chứng bệnh này rất đơn giản và rõ ràng. Và tôi hoàn toàn tin chắc nếu là cô ta thì chắc hẳn cô ta đã chọn một phương pháp ngoạn mục hơn. 
- Nhưng cô ta cũng có thể làm việc đó chứ ? – Poirot vẫn khăng khăng hỏi. 
- Đúng vậy, Gerard thừa nhận. 
- Và sau đó sự việc được tiến hành khi nào? Ông có cho rằng những ngưòi khác trong gia đình biết ai đã làm việc đó không? 
- Họ biết! - Đại tá Carbury bất ngờ xen vào. - Nếu tình cờ tôi biết một đám người đang có điều gì đó phải giấu giếm thì đó chính là họ! Họ đang khéo léo làm việc đó! 
- Chúng ta sẽ bắt họ phải nói ra điều đó là gì. – Poirot nói. 
- Bằng cách tra tấn à? - Đại tá Carbury nói, cặp lông màu của ông nhướn lên.
- Không đâu. – Poirot lắc đầu. Chỉ là một câu chuyện xã giao bình thường thôi. Nói chung, anh cũng biết là sau rốt mọi người cũng sẽ nói cho anh sự thật. Bởi vì như thế sẽ dễ dàng hơn và chẳng céân nhiều tới khả năng sáng tạo! Anh có thể nói dối một người, hai người hoặc ba hoặc thậm chí là bốn, nhưng anh ta không thể nói dối với tất cả mọi người được. Và vì thế sự thật trở nên rất rõ ràng. 
- Có vẻ là như vậy đấy, - Carbury đồng ý. 
Thế rồi ông ta nói thẳng ra: 
- Ông vừa nói là ông sẽ nói chuyện với họ? Điều đó có nghĩa là ông sẽ nhận vụ này chứ? 
Poirot cúi đầu. 
- Chúng ta phải nói rõ chuyện này. – Ông nói. - Những gì anh yêu cầu, và những gì tôi phải đảm trách, đó là đưa ra được sự thật. nhưng hãy nhớ điều này, thậm chí ngay cả khi chúng ta đã tìm ra được sự thật, chưa chắc chúng ta đã có chứng cớ. Hay phải nói như thế này, có thể chứng cớ sẽ không được chấp nhận tại toà. Các ông hiểu không ? 
- Hiểu, - Carbury nói – Ông sẽ làm tôi thỏa mãn với những gì đã thực sự xảy ra, sau đó thì tùy thuộc vào quyết định của tôi có hành động hay không. tất nhiên là phải quan tâm cả tới các khía cạnh Quốc tế nữa. dù sao thì vụ này cũng sẽ được giải quyết không lộn xộn. Tôi không thích lộn xộn chút nào. 
Poirot mỉm cười. 
- Còn một điều nữa, - C