Hồ Tuyệt Mệnh
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.
br/>“Hỏi thú vị thật! Tại sao Ngô Thừa Ân lại bịa ra Tây du kí, tại sao Shakespeare lại bịa ra Vua Lia? Rất đơn giản, vì họ là người chuyên bịa ra các câu chuyện!” Có thể nhận ra ẩn ý của Tần Hoài: cô thông minh nhưng sao lại hỏi những câu thiểu năng thế này. Anh ta vẫn đang lảng tránh, che giấu.
“Liệu anh có cách giải thích nào khác không? Tại sao ba người rất giỏi sông nước lại chết đuối ở hồ Chiêu Dương?”
“Cô đang điều ra vụ án năm xác chết kia mà?”
“Nhưng tôi có cảm giác rằng anh đã thừa biết các mối liên quan, anh thừa biết họ bơi rất giỏi.” Na Lan bắt đầu sốt ruột trước lối ỡm ờ úp mở của Tần Hoài.
“Cô nên nhớ là tôi luôn phản đối cô điều tra vụ án năm xác chết, thậm chí tôi cho rằng cô đừng nên cơm nhà vác ngà voi, đi điều tra nguyên nhân cái chết của Ninh Vũ Hân nữa. Đúng là cô phát hiện ra xác Vũ Hân, nhưng nói cho cùng cô chỉ là người ngoài cuộc, chỉ là một khán giả, cô không có vai diễn và cũng không có trách nhiệm gì hết! Điều cô cần làm là nên tin ở cảnh sát, chấp nhận Ba Du Sinh bảo vệ và chờ vụ án được đưa ra ánh sáng. Đúng là lúc đầu có kẻ theo dõi cô, nhưng nếu không tò mò thì họ sẽ sớm nhận ra cô không có thứ mà họ cần, họ sẽ bỏ cuộc, cô có thể vui vẻ cùng Đào Tử đi dạo vườn hoa nhà trường, đi bể bơi mà nghịch nước, và tiếp tục nuôi chuột!”
“Chuột cảnh Hamster!” Na Lan lạnh lùng cải chính. “Là nhà văn viết truyện kinh dị, mà anh chả có logic gì cả? Không biết kẻ bám theo tôi là ai, không biết ai giết Ninh Vũ Hân, mà anh lại nhận định giúp kẻ kia rằng họ sẽ thôi không bám theo tôi nữa?”
“Ít ra tôi cũng có thể dự đoán rằng mỗi bước chân cô đi vào vụ án năm xác chết là cô tiến sâu vào một bãi địa lôi không có lối ra!”
“Sao anh biết?”
“Tôi biết. Vì tôi đã chứng kiến họ lần lượt bỏ tôi mà đi. Cô có biết họ và cô có điểm gì chung không?”
Na Lan không đáp.
“Cũng như cô, họ đều bị ám ảnh bởi vụ án năm xác chết!”
Na Lan nói: “Còn một điểm nữa, hình như anh quên chưa nhắc đến?”
Tần Hoài im lặng
“Quảng Diệc Tuệ, Ninh Vũ Hân và tôi đều là những người rất giỏi bơi lội.”
Chương 26: Lý do đau lòng
Cuộc giao lưu với Tần Hoài chẳng đâu vào đâu. Na Lan đã lường trước là thế. Đôi khi cô cảm thấy anh ta không có vẻ thờ ơ như bề ngoài, mà là đang nung nấu một chiêu mới kỳ quái gì đó.
Anh ta cố ý lảng tránh “vụ án năm xác chết”, với cái cớ bảo vệ an toàn cho phái nữ, phải chăng anh ta đang có điều gì ám muội?
Tay cô cầm chiếc điện thoại di động nóng ran, rất bực mình, hồi lâu không làm nổi việc gì cũng không nghĩ được gì.
Cho đến lúc di động lại reo chuông.
Đào Tử gọi.
Đại hạn gặp mưa rào, Na Lan quá sung sướng. Chắc Đào Tử đang rất lo cho cô. Trong thế giới đầy rẫy nhưng trò vè tráo trở của ma quỷ nơi âm phủ, chỉ có tình bạn của Đào Tử là thuần khiết tựa dòng suối mát trong, giống như tình bạn của vợ chồng Phương Văn Đông vói Tần Hoài. Na Lan tự nhủ mình phải dịu dàng với bạn.
Đào Tử nói: “Cậu vẫn là con mèo lưu lạc à?”.
“Ừ! Tớ nhớ
nhà quá!” Na Lan bỗng thấy bùi ngùi.
“Tớ nghĩ cậu quá cẩn thận thì phải? Mấy hôm nay tớ rất để ý nhà trong nhà ngoài, tầng trên tầng dưới, không thấy bóng một con yêu râu xanh nào. Rất bình yên.” Đào Tử biết cách làm cho Na Lan phải mỉm cười.
“Chuột Hamster thì sao?”
“Cũng không có ai đến đầu độc nó, nếu con mèo Na Lan không về ăn thịt nó thì nó sẽ thọ 500 năm!”
Na Lan nói: “Cậu hễ mở miệng là sặc mùi tiểu thuyết kinh dị!”.
“Đâu có? Hôm nay tớ đang nghiện tiểu thuyết tình ái đây!”
”Nghĩa là sao?”
Đào Tử giả bộ nghiêm nghị, giọng cứng đanh: “Trước hết tôi phải xác mình điều này: cô cho biết tình trạng hôn nhân?”
“Khuê nữ ngồi nhà.” Cô định nói thêm có nhà mà không về được.
Giọng Đào Tử càng gay gắt: “Xem ra cô rất gàn và bảo thủ, không chịu trình bày trung thực với Đảng và nhân dân…”
“Thôi nào, cậu có trò tinh quái gì thì nói đi, nếu không, coi chừng tớ sẽ đưa cậu vào danh sách mà quỷ!”
“Ma quỷ nào?” Đào Tử đâu biết vừa nãy Na Lan đang ngổn ngang trăm mối thì cô gọi điện cho bạn.
“Không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là một danh sách có tên là ‘những kẻ xấu xa’ thôi.”
“Tớ nghĩ mình đã ở trong diện đó từ lâu.” Đào Tử cười khúc khích, hỏi: “Cậu ăn tối chưa?”.
“Lúc này tớ đang mím môi, căng mặt, bụng rỗng. Vừa nãy điện thoại với một gã, gã đã khiến tớ tức anh ách, no rồi. Cậu hỏi làm gì? Muốn cùng ăn tối với tớ? Coi chừng có kẻ theo dõi cậu.”
“Câu không có vinh dự ấy đâu, vì tối nay đã có một anh tiến sĩ đại học Y Giang Kinh mời tớ đi ăn.”
Na Lan đã hiểu ra “tiểu thuyết tình ái” nghĩa là gì, cô nói: “Tớ phải dành dụm tiền để mừng đám cưới của cậu mới được!”.
“Nhưng tớ phải khai thác xem anh ta đã có vợ con gì chưa đã. Cậu biết đấy, con người thời nay…”
“Tớ vẫn cứ chúc mừng cậu. Tớ dành cho cậu không gian vắng vẻ lâu nay là đúng.”
“Thì cậu cũng thế mà!”
Na Lan ngạc nhiên: “Tại sao?”.
“Tối nay cậu cũng phải đi ăn với người ta.”
“’Cũng phải’ à? Tớ là người quyết định chứ!” Na Lan càng ngơ ngác không hiểu.