Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2624 lượt.

à xác một phụ nữ, bèn đoán rằng hai người đã dan díu viớ nhau, anh ấy bị chồng cô kia bắt rồi thủ tiêu? Về sau nghe nói cô gái ấy là Trương Phức Quyên, còn trẻ chưa chồng, cũng chưa bao giờ có được bạn trai tử tế, cái xác thứ hai là anh bếp Tiền Khoan, hai người có tình ý với nhau, chính anh ta cũng bị giết. Thật là hết sức kỳ quái!”
Na Lan hỏi tiếp: “Vì thế mà cô cố ý tìm đến nhà hàng Karaoke này để làm?”.
“Lúc đầu tôi làm chân quét dọn cho một hiệu ăn gần đây, tôi chú ý học cách chế biến một vài món ăn, chờ dịp bên này tuyển người rồi tôi sang xin việc. Thoạt tiên họ bảo tôi bưng bê thì hợp, tôi bèn thể hiện chút tay nghề nấu ăn, họ bèn cho tôi làm chân phụ giúp bếp trưởng.”
“Và cô tiện thể nghe ngóng các chuyện về Phức Quyên và Tiền Khoan.”
Hoa thở dài, nói: “Thực ra tôi không bận tâm các chuyện linh tinh của họ, tôi chỉ muốn biết sự việc anh Trảm Quân có liên quan gì đến họ hay không. Hai năm nay tôi nghĩ mình đã biết rõ: cặp đôi Tiền Khoan – Phức Quyên không dính dáng gì đến anh Trảm Quân cả, mọi người ở đây cũng chưa nhìn thấy Trảm Quân bao giờ.”
“Thế thì cặp đôi ấy…”
“Nói ra thật đáng xấu hổ: hai người ấy cặp kè với nhau thì không sao, nhưng chết dở ở chỗ… tôi nghe người ta đồn rằng đôi khi Tiền Khoan chiêu đãi ‘khách’ ở nhà, hắn bắt Phức Quyên ‘làm dịch vụ’. Cô hiểu như thế là gì không?”
Na Lan cau mày, gật đầu: “Tức là, vợ chồng cùng mở lò kiếm tiền bẩn!”
“Hình như Phức Quyên khá xinh, Tiền Khoan vốn là một tên lưu manh chính cồng, hắn lợi dụng, lừa Phức Quyên là cùng kiếm tiền, được kha khá rồi sẽ cưới cô ấy. Còn hắn toàn ra ngoài nhậu nhẹt, cờ bạc, đĩ điếm chẳng sót thứ gì.”
Na Lan lại hỏi: “Cô có nghe nói trước khi cả hai mất tích, họ có tiếp được ‘món hàng’ nào không? Vì tôi cảm thấy hai người này dường như chết cùng một thời gian, liệu có liên quan đến ‘nghề phụ’ của họ hay không?”
Uyển Hoa lắc đầu: “Vụ mất tích của họ tương đối bí hiểm, trước đó không có dấu hiệu gì. Thoạt đầu các cô gái ở cùng nhà với Phức Quyên thấy cô ấy đi liền mấy đêm không về, tưởng rằng cô ấy đã sang ở hẳn với Tiền Khoan. Họ mất hút một thời gian, người nhà hàng karaoke cũng biết, bèn đến nhà hàng mà Tiền Khoan làm bếp để hỏi thì không thấy, lại về nhà tìm, cũng không thấy. Bà mẹ Tiền Khoan không thấy con trai đâu nên đã báo cảnh sát. Khi phát hiện ra xác thì mới biết cả hai cùng gặp nạn. Nghe nói Phức Quyên bị cưỡng bức trước khi chết, chắc có liên quan đến bọn khách mua dâm. Nhưng họ tự nguyện làm ‘dịch vụ’ kia mà, tại sao lại bị cưỡng dâm?”.
Na Lan không có câu trả lời, nhưng cô biết cái gọi là cưỡng dâm và quan hệ trai gái “bình thường” chẳng qua chỉ là chuyện từ lượng quá độ sang chất mà thôi.
Cái chết của Trảm Quân và hai người lao động khác, có liên quan gì đến “đôi uyên ương hắc điếm” này không? Thật khó mà biết được.
Có lẽ tất cả là ngẫu nhiên? Những người nay đều đi bơi rồi chết đuối? Dịp đó là cuối xuân đầu hạ, thời tiếp Giang Kinh bắt đầu nóng nực, đi bơi là phải. Nhưng Trảm Quân giỏi bơi lặn là thế, khả năng “lỡ chẳng may” là không lớn.
Một ý nghĩ lóe lên, Na Lan nói: “Cảm ơn cô. Chúng ta sẽ giữ liên lạc với nhau. Nếu tôi có được tiến triển gì nhất định sẽ báo với cô.”
/>
“Trảm Quân, Lý Viễn Hâm, Tịch Đồng, ba người này có điểm gì chung?” Na Lan không nén nổi bồn chồn, bàn tay run run cầm di động.
Giọng Tần Hoài thì vẫn bình thản: “Họ đều là người lao động tỉnh ngoài, xác cùng nổi ở hồ Chiêu Dương.”
“Họ đều là những người bơi giỏi! Mấy người đã liên hệ đều nói ba nạn nhân ấy không phải hạng bình thường, mà là nổi tiếng khắp vùng là những con cá kình! Họ không chỉ bơi giỏi mà còn lặn cực giỏi, họ đều là mãnh tướng lao xuống nước liền nửa tháng không cần hít thở - đương nhiên là nói quá lên. Nhưng ý tôi là, những điều đó chứng minh rằng không thể đơn giản là họ đi bơi, gặp sự cố rồi chết đuối. Vì, cao thủ bơi lội đều có thể do sơ suất mà thất bại, như Quan Vũ mất Kinh Châu, nhưng cả ba cao thủ cùng sơ suất rồi chết đuối ở hồ Chiêu Dương, thì khả năng này gần như bằng 0.”
Tần Hoài “ồ…” một tiếng nhưng vẫn im lặng.
Na Lan: “Chẳng lẽ anh không cảm thấy kỳ lạ à? Ba chuyên gia bơi lặn tập trung ở hồ Chiêu Dương, không cho người thân biết hành tung của mình, cứ thế đi đến Giang Kinh, sau đó gần như xác người này theo sau xác người kia nổi lên mặt hồ. Lẽ nào chỉ là ngẫu nhiên?”.
“Lập luận của cô là gì?”
“Kho báu của Bá Nhan!”
“Ý cô là, họ đến hồ Chiêu Dương để tìm kho báu à?”
Giọng Tần Hoài đậm chất châm biến chứ không hề bị sốc gì hết. “Ai chẳng biết Bá Nhan giấu của là câu chuyện bịa đặt, là truyền thuyết?”.
“Thủy quái hồ Loch Ness, chuyện về UFO đều là truyền thuyết, nhưng luôn có vô số người đi tìm đấy thôi!?”
“Câu chuyện về Bá Nhan giấu của, cô đọc ở đâu?”
“Ở tiểu thuyết của anh.” Na Lan cố tránh nói đến cuốn “Văn Bính tạp lục”.
“Thấy chưa? Vậy là cô đã tự trả lời câu hỏi của chính mình, trừ phi cô coi tiểu thuyết là những chuyện có thật.”
Na Lan hỏi: “Vậy tại sao anh lại bịa ra câu chuyện đó?”.<