Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2622 lượt.
ển Hoa là bạn gái của Trảm Quân – một trong năm nạn nhân của “vụ án năm xác chết”. Hồi đó cả hai cùng đến Thượng Hải làm thuê. Xác của Trảm Quân được phát hiện xong, Tần Hoài có ý chờ hai tháng sau mới gọi điện cho Uyển Hoa, e cô chưa hoàn hồn trước nỗi đau quá lớn. Nhưng Tần Hoài rất ngạc nhiên vì cô tuy đau buồn nhưng còn rất phẫn nộ quả quyết rằng người yêu cô đã bị giết hại, dù hung thủ là ai, nếu gặp hắn cô sẽ trả thù không do dự.
Có những điều người ta không bao giờ kể với cảnh sát.
Na Lan gọi vào số máy ấy. Đó là một xưởng sản xuất đồ nội thất, chỗ làm cũ của Điền Uyển Hoa. Một giọng nan giới tỏ ra ngạc nhiên, rồi trả lời: “Không có người này.”
“Phiền anh cho tôi hỏi: cách đây ba bốn năm cô ấy đã từng làm ở chỗ anh.”
Anh ta đành nói thêm: “Ba bốn năm trước thì đã thay khối người rồi. À, cô chờ một lát.” Chắc là anh ta hỏi người xung quanh, sau đó là một giọng nữ
hỏi: “Cô tìm Điền Uyển Hoa có việc gì?”.
Na Lan đã nghĩ sẵn câu trả lời, cô nói mình nợ tiền, nay muốn gửi trả Uyển Hoa nên cần liên lạc với cô ấy. Người phụ nữ bèn cho Na Lan số điện thoại của Lưu Cúc là bạn Uyển Hoa, chắc Cúc sẽ biết Hoa đang ở đâu.
Đúng là Cúc có biết: “Cách đây ba năm nó đến Giang Kinh, hình như hiện giờ làm bếp cho một nhà hàng.”
Điền Uyển Hoa đến Giang Kinh!
Tần Hoài nói rằng cô ta quả quyết và phẫn nộ. Việc cô ta đến Giang Kinh có lẽ không phải là ngẫu nhiên.
Cúc cho Na Lan biết địa chỉ và số di động của Uyển Hoa.
Khoảng ba rưỡi chiều Na Lan đến gặp Uyển Hoa. Nhà bếp không quá bận rộn. Có vẻ như Uyển Hoa đã thích ứng với cuộc sống thành phố, khuôn mặt trang điểm sơ sơ, tóc cắt ngắn kiểu đang thịnh hành, gò má hơi cao, đôi mắt tròn và sâu nhìn Na Lan với vẻ không mấy tin tưởng.
“Tôi không quen cô, sao cô nói với Lưu Cúc rằng cô gửi tiền gì đó cho tôi?” Rõ ràng là Lưu Cúc cũng rất cảnh giác, đã báo tin với Uyển Hoa, còn Hoa cũng đoán ra Na Lan là người đã hỏi Cúc địa chỉ và số di động của cô.
“Xin lỗi.” Na Lan ôn tồn. “Vì tôi chỉ muốn nhanh chóng gặp cô.” Cô nhìn tấm biển treo ngoài của hàng Cẩm Thực Tú Khẩu, rồi nói: “Đây là nơi làm việc hồi trước của Trương Phức Quyên và Tiền Khoan phải không?”.
Uyển Hoa kinh ngạc: “Sao lại… ý cô là gì?”.
Na Lan nói: “Ba năm trước cô rời Thượng Hải, đến Giang Kinh tìm việc làm, ở Giang Kinh có hàng ngàn hiệu ăn-karaoke, mà cô lại chon nơi này. Tôi đoán rằng cô định tìm hiểu xem cái chết của anh Trảm Quân có liên quan đến cái chết của cô Quyên và anh Khoan hay không. Đúng chưa? Cô đừng lấy làm lạ, tôi không có ý dò hỏi chuyện riêng tư của cô. Đây chỉ là việc riêng của tôi. Tôi cho rằng vụ án ấy có lẽ có liên quan đến một người bị hại là bạn tôi.”
“Ninh Vũ Hân?” Uyển Hoa bỗng thở gấp.
Lần này đến lượt Na Lan kinh ngạc: “Cô ấy cũng đến gặp cô à?”
Uyển Hoa gật đầu, nói: “Tôi chưa gặp, cô ấy cũng chỉ mới gọi điện đến. Chẳng bao lâu thấy báo rầm rộ đăng tin bê bối giữa cô ấy và một nhà văn, rồi cô ấy chết… Tay nhà văn ấy cũng từng gọi điện hỏi tôi về chuyện anh Trảm Quân.”
Vậy là một lần nữa khẳng định rằng Ninh Vũ Hân đang điều tra dở vụ án năm xác chết. Khó mà nói rằng cái chết của Vũ Hân không liên quan gì đến vụ án này!
Na Lan bất giác nhìn quanh, rồi nói: “Có lẽ Vũ Hân đã hỏi cô, cảnh sát cũng đã hỏi cô, nhưng tôi cứ hỏi thêm vậy: trước khi mất, anh Trảm Quân có…”/>
“Không! Trước đó anh ấy không nói gì cả, cứ như bị cơn gió lớn bất chợt đưa đi. Cô không biết đâu: xưa nay anh ấy không bao giờ giấu tôi chuyện gì, các bạn thường nói đùa tôi: anh Quân ngay đi vệ sinh cũng cho cậu biết! Nhưng lần đó anh ấy bỗng nhiên biến mất không xin nghỉ làm mà cũng không giải thích với tôi một câu, ra đi cứ như không! Thoạt đầu tôi tưởng anh ấy đã hò hẹn với con bé nào đó, rủ nhau biến khỏi Thượng Hải đi nơi khác iếm sống, tôi tức điên rồi đi báo công an rằng anh ấy mất tích, tôi làm thế cho bõ tức. Nào ngờ một tháng sau thì công an đến gặp tôi, nói rằng đã tìm thấy xác anh ấy, bị chết đuối.”
Na Lan chờ cho Uyển Hoa lau nước mắt và bình tĩnh lại, rồi hỏi: “Anh Trảm Quân… chắc phải biết bơi, cho nên cô không tin rằng anh ấy bị chết đuối?”
Uyển Hoa nói: “Không chỉ biết bơi, mà còn bơi rất giỏi! Thôn chúng tôi ở bên bờ sông Hoài, anh ấy nổi tiếng khắp vùng là tay bơi cừ khôi. Nếu nói anh ấy chết đuối thì tôi dù chết cũng không thể tin.”
“Bơi giỏi, giỏi như thế nào?”
“Bởi từ bờ bên này sang bờ bên kia rồi trở lại, chưa là gì đối với anh ấy; anh ấy sở trường về lặn! Chỉ hít một hơi dài rồi nhào xuống đáy sông rất lâu, úp lưới bắt cả đàn ba ba, sau đó ngoi lên. Không vấn đề gì hết.”
“Vì thế cô cho rằng anh ấy bị sát hại?”
“Đúng! Anh ấy lẳng lặng ra đi, điều này rất đáng nghi; chết ở dưới nước, lại càng đáng nghi, chắc chắn là bị giết! Tôi chỉ không sao hiểu nổi, kẻ kia cần gì ở anh ấy? Hai chúng tôi đi làm thuê mấy năm, chỉ có chút tiền dành dụm để cùng một nơi, khi đi anh ấy không cầm theo một đồng nào. Tức là không phải bị giết người cướp của. Vậy thì vì cái gì? Tôi đọc tin thời sự, biết rằng lúc đầu l