Resident Evil ( Tập 5 - Vùng đất dữ ) - Full
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2607 lượt.
uệ thật sự là một kho báu của tôi. Hồi đó chúng tôi thường mang theo đồ ăn vào hang động ấy tổ chức nấu ăn dã ngoại. Rồi thề rằng nếu ai đi trước, người kia sẽ đưa bạn đời đến đó an nghỉ… Và sau này sẽ cùng vĩnh viễn ở bên nhau…”
Chuơng 30: Gã thợ xây Tần Hoài
Na Lan cùng Tần Hoài nổi lên mặt nước, cảm thấy dễ chịu hơn mấy hôm trước nhiều. cô đã thích ứng với áp suất biển đổi khi lên xuống. Tần Hoài là một huấn luyện viên kiên nhẫn, còn cô là một học trò có năng khiếu. Thời gian trôi nhanh. Tần Hoài nói chỉ cần cô tập luyện thêm ít hôm nữa, sẽ đủ khả năng cùng anh ta đi lặn ở biển ven đảo Hải Nam. Đó là một
trong những bài tập anh ta năm nào cũng làm.
Cả hai bước trong màn đêm đen kịt, trở về biệt thự của Tần Hoài. Xung quanh họ là sự tĩnh mịch gần như nguyên sơ. Kể từ buổi tối khai thác được mọi nỗi đau thương của Tần Hoài, cô nhận lời giúp anh ta quan sát xem có nhiều người đến lặn tìm kho báu không. Bước thứ nhất đương nhiên là phải tập lặn cho thành thạo. Tần Hoài nói, hai năm nay đã rất ít người đến tìm kho báu. Nhiều người đến tìm nhưng công cốc đều nói một giọng như nhau, nên ngày càng ít người ít tin câu chuyện Bá Nhan giấu của.
Không hiểu tại sao trong cái đêm êm đềm như thế này Na Lan lại cảm thấy bất an. Cô nhận ra mình gần như đã quen với cuộc sống này; ban ngày đọc sách, ngủ, dẫn Tần Mạt đi dạo trong căn gác nhỏ, trò chuyện
với cô ta nhưng Tần Mạt chỉ im lặng, cô độc thoại “về Na Lan”, buổi tối thì đi bơi. Ngày nào cô cũng gọi điện về nói chuyện với mẹ, tư vấn tâm lý cho bà. Và cũng gọi điện cho Đào Tử để nghe cô ta luôn mồm kêu khổ vì “phòng không, gối chiếc”.
“Anh có cho rằng kẻ muốn gây rắc rối cho tôi và kẻ muốn gây rắc rối cho anh đang nấp trong bóng tối theo dõi chúng ta không?” Na Lan khẽ hỏi Tần Hoài.
“Cứ cho là có. Nhưng ít ra tôi cũng chưa nhìn thấy. Xung quanh nhà tôi bố trí camera nhìn đêm, trước khi ra khỏi nhà, tôi đều quan sát một lượt. Tôi biết rất rõ địa hình xung quanh nhà mình, khó mà có ai lọt qua được mắt tôi, giả sử có kẽ đang theo dõi thì cũng phải nấp ở chỗ rất xa.”
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy hôm nữa sẽ đến ngày khai giảng, Na Lan có phần sốt ruột. Cũng may, cô đã lên kế hoạch cho những ngày này rồi.
Cho nên hôm sau, khi hai người đang ngồi ăn sáng, Na Lan nói: “Tôi cảm thấy anh nên đi du lịch một chuyến.”
Tần Hoài đờ người ra: “Cô đi cùng tôi được không?”.
Na Lan biết anh ta chỉ nói đùa chứ không giả vờ sắm vai đa tình ghẹo gái như hồi trước. Cô mỉm cười, lấy ra tờ giấy in ngày giờ tàu chạy mà Ninh Vũ Hân để lại ở văn phòng.
“Chuyến tàu nhanh Giang Kinh chạy thẳng Trùng Khánh, 18 giờ 34 phút chuyển bánh, anh…” Cô ngẩng nhìn đồng hồ trên lò vi sóng. “Còn khoảng bảy tiếng để thu xếp hành lý, qua hồ, đi tắc-xi, vào hà ga. Tôi đã nhẩm tính thời gian hộ anh rồi.”
“Có nghĩa là cô đã đặt vé hộ tôi?”
“16 giờ anh đến cổng Đại học Giang Kinh sẽ có người đẹp đưa vé cho.”
“Đào Tử à?”
“Anh nên cầm theo bút mà ký tên. Đào Tử không phải ‘fan tình’ gì cả nhưng cũng hâm mộ các ngôi sao.”
“Cô đang bày trò ú tim gì vậy?”
Na Lan lại chìa ra một mảnh giấy, nói: “Anh còn nhớ vụ án năm xác chết có một nạn nhân tên là Lý Viễn Hâm chứ?” Tần Hoài gật đầu. Cô nói tiếp: “Trong ghi chép của anh, khi còn sống, anh ta làm công nhân ở công ty xây dựng Kiện Lực Bảo, thợ cùng làm một nơi phần nhiều đều là đồng hương với nhau.” Tần Hoài lại gật đầu. Na Lan: “Coi như chúng ta gặp may; giám đốc công ty Kiện Lực Bảo vốn là một cai thầu, anh ta cũng là đồng hương của họ, về sau phất lên. Vị giám đốc này càng ngày càng giỏi giang, hiện đã có trong tay hơn ba trăm thợ, Tôi không hiểu mấy về nghề xây dựng nhưng đoán rằng vẫn còn vài bạn cũ của Lý Viễn Hâm đang làm ở Kiện Lực Bảo.”
“Họ đang ở Trùng Khánh à?”
“Họ tham gia một công trình lớn, xậy dựng hai tiểu
khu gồm 21 tòa nhà cao tầng. Những tư liệu này tôi đọc thấy trên mạng.”
“Ý cô là bảo tôi đi phỏng vấn các bạn thân của Lý Viễn Hâm ngày trước?”
“Không đơn giản là phỏng vấn. Trước kia anh nói chuyện điện thoại với họ, có thu được nhiều thông tin không?” Na Lan cảm thấy cách nói của mình như đang giảng bài cho học trò.
Tần Hoài đã hiểu ra, gật đầu nói: “Rõ rồi, cô muốn đến gặp trực tiếp để bá vai tâm sự cởi mở với họ.”
Na Lan cười: “ Anh soi gương ngắm mình xem, anh cho rằng họ có thể bá vai tâm sự với anh không?”.
Tần Hoài dựng lòng bàn tay lên, nói: “Cô giáo trêu tôi đủ rồi đấy, cô cứ trực tiếp bố trí bài tập cho tôi đi!”.
Na Lan nói: “Mấy hôm nay tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục bàn bạc theo hướng hôm nọ xem sao. Chuyện bất hạnh của Vũ Hân và Diệc Tuệ đều có liên quan đến vụ án năm xác chết, đúng không? Việc Vũ Hân trước khi chết hẹn tôi đến gặp nói chuyện, có liên quan gì không? Nếu có liên quan đến Diệc Tuệ mất tích thì chắc cô ấy phải nói với anh rồi, chứu không cần cho tôi biết gián tiếp. Cho nên tôi đã nghĩ kỹ, thấy đúng là có liên quan đến vụ án năm xác chết. Vì anh luôn phản đối Vũ Hân đi sâu tìm hiểu, nên cô ấy khôn