XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2605 lượt.

Cô cho rằng Ba Du Sinh vốn rất chu đáo trong công việc, lại không xoáy vào chi tiết đáng ngờ này à? Câu trả lời thực ra đơn giản thôi, cô có thể hỏi Ba Du Sinh mà xác minh. Thực ra tôi và ông Hải Mãn Thiên ký thỏa thuận, tôi kiếm được một thùng vàng – nói theo cách nói dân gian; trước đó tôi đã hoàn thành ba cuốn tiểu thuyết, chỉ chờ Bá Lạc (1) nhìn đến, kết quả là bán được 300 ngàn cuốn, có thể coi đó là chuyện thần kỳ nho nhỏ. Trong quá trình mua nàh, đương nhiên ông Tư Không Trúc đã giúp tôi rất nhiều, giảm giá cho tôi rất đáng kể.”
Na Lan nghĩ bụng: nói Tư Không Tình giảm giá cho anh mới đúng. Nhưng cô vẫn tin, tin rằng Tần Hoài không tìm thấy kho báu. “Nói vậy tức là dù ai gây ra vụ án năm xác chết, người ấy phải rất có thực lực, ba năm qua vẫn không để lộ một dấu vết nào.”
“Chắc bọn họ cũng cho là thế, cảnh sát đã phải tốn bao tinh lực rồi, mình tôi khám phá sao nổi? Giả sử sau này tôi có tìm ra vài dấu viết, nếu bọn họ muốn khử tôi thì dễ như giết một con kiến. Nói thật, tôi cảm thấy rất tuyệt vọng. Ba Du Sinh tài giỏi là thế, trinh sát đẳng cấp là thế, đã từng phá vô số nghi án lớn là thé mà hình như cũng phải bó tay! Có điều, việc tôi bị theo dõi, bị lục soát chỗ ở, đều quy kết cho vụ án năm xác chết thì chưa chắc đã công bằng.”
“Còn ai vào đây nữa?” Na Lan hơi ngờ ngợ, có lẽ cô đã có câu trả lời.
“Một người quen của cô… nói đúng ra là mới quen.”
“Đặng Tiêu à?”
Tần Hoài vênh mặt, nhìn Na Lan: “Con gái quá thông minh thì hơi đáng sợ đấy!”.
“Nếu thấy khó chịu thì các anh có thể tránh xa tôi.”
Tần Hoài cười: “Tôi là
gã đần, nên sợ nhất là không gặp nổi cô gái thông minh. Đặng Tiêu từ khi tốt nghiệp không hề rời Giang Kinh, và không ngừng đeo bám Diệc Tuệ. Anh ra trông có vẻ dễ tính nhưng lại có máu gan lỳ, ương ngạnh, chưa sứt đầu mẻ trán thì chưa tỉnh ra.”
“Anh thử soi gương nhìn lại mình xem, câu này là nói về anh thì phải?”
Tần Hoài hơi đổi sắc mặt: “Hình như cô rất ái ngại cho anh ta?”.
“Nên nói là tôi hiểu kỹ hơn về anh mới đúng.” Nếu không vì còn nhiều câu hỏi khác, thfi Na Lan muốn kết thúc đối thoại ở đây. “Anh hãy nhớ lại đi, những người quen của anh, ai chẳng cứng đầu? Anh nên đặt mình vào vị trí của Đặng Tiêu mà suy nghĩ, họ có tình cảm từ hồi ấu thơ, còn anh thì chen ngang…”
“Tôi không vô duyên đến thế!” Tần Hoài ngắt lời. “Cô vào cuộc với cách nhìn của bác sĩ tâm lý, lại chỉ nghe lời từ một phía. Trước khi Diệc Tuệ quen tôi, cô ấy đã chia tay với Đặng Tiêu rồi.” Anh ta ngao ngán xua tay. “Bàn chuyện này chỉ tổ vô ích. Tôi luôn có cảm giác Đặng Tiêu sẽ làm những việc rất quá trớn. Không riêng gì tôi, Diệc Tuệ cũng có cảm giác đó.”
Na Lan hơi sững sờ kinh ngạc, khẽ kêu lên: “Thì ra là… vì thế mà Diệc Tuệ mua bảo hiểm nhân thọ cho mình?”.
Tần Hoài gật đầu: “Khi đó tôi thấy khó hiểu, Diệc Tuệ đang ổn mọi bề, sao lại mua bảo hiểm nhân thọ, lại còn giấu cả tôi. Đến nỗi sau khi cô ấy mất tích, người ta đồn rằng tôi phất lên là nhờ khoản tiền công ty bảo hiểm chi trả! Tin đồn hoàn toàn không có căn cứ pháp lý nào hết! Mãi về sau tôi mới nhớ ra Diệc Tuê từng nói với tôi rằng ‘có kẻ không được ăn thì đạp đổ, chứ không cho phép ai sở hữu’!”.
Câu nói lạnh lùng, giá buốt như nước đá, khiến Na Lan nhớ đến câu nói của Phàn Uyên cách đây không lâu: vấn đề nghiêm trọng nhất của Đặng Tiêu là hễ vướng vào rồi thì rất khó mà đi ra.
“Ý anh là… Diệc Tuệ mất tích, có liên quan đến Đặng Tiêu?”
“Chỉ là ‘có thể’ liên quan đến anh ta, cũng có nhiều khả năng liên quan đến vụ án năm xác chết.”
“Khi Diệc Tuệ mất tích thì anh ở đâu?” Na Lan còn định nói là “Có thể liên quan đến anh cũng nên”.
Tần Hoài nói như đang ngủ mê: “Lúc đó tôi say, sau bí tỉ.” Đúng như Ba Du Sinh nói.
“Nhưng sao lại ngẫu nhiên kỳ lạ, đúng buổi tối hôm đó thì anh say rượu?” Na Lan cảm thấy mình giống như phẩm vấn phạm nhân, quên béng kỹ xảo đối thoại.
“Cô đang thẩm vấn tôi à?”
“Tôi tin rằng anh vô tội.”
Tần Hoài
nhếch mép cười đau khổ, nói: “Câu hỏi của cô, chính tôi cũng tự hỏi mình vô số lần. Tôi chỉ nhớ, tối hôm đó Diệc Tuệ bỗng nói là, nên chúc mừng tôi đã ký được hợp đồng với ông vua xuất bản Hải Mãn Thiên, sẽ cùng nhấm nháp vài món và uống chút rượu. Tôi chẳng đắn đó gì, tôi và cô ấy cùng uống, sau đó tôi không biết gì nữa… Diệc Tuệ biết tôi tửu lượng rất kém, uống vào là say luôn.”
“Biết đâu, cô ấy đã tự lựa chọn xa anh…”
Tần Hoài sững người, chẳng khác gì nghe thấy câu nói vô lý tức cười nhất trong năm. “Thế thì cô nói xem, tại sao lại thế? Hiện giờ cô ấy đang ở đâu?”.
Na Lan thở dài, nói: “Đặng Tiêu tìm ba năm còn không thấy, thì tôi sao biết được? Coi như vừa rồi tôi nói bừa…”
Tần Hoài bình tĩnh trở lại, khẽ lẩm bẩm: “Cô ấy… không thể bỗng dưng vô cớ bỏ tôi mà đi. Vừa nãy cô cũng đã nhìn thấy cái hang động dưới đáy hồ rồi, tôi và Diệc Tuệ cũng lặn và phát hiện ra, nó là chốn thần tiên tuyệt vời dù khi đó chúng tôi chỉ có hai bàn tay trắng. Chúng tôi cùng bơi, cùng lăn. Đó là những ngày vui vẻ hạnh phúc nhất của tôi. Diệc T