Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2587 lượt.

ười.” Đó là cảm giác hài hước cũ của cô! Thôi không tán nữa! Hình như hơi quen quen.”
Một ý nghĩ lóe lên, Na Lan mở ví lấy ra tờ khăn giấy nhàu nát trên đó viết một lô họ tên và số điện thoại, là những đối tượng mà Tần Hoài bảo cô nên phỏng vấn. Cô nhìn vào Điền Uyển Hoa – bạn gái cũ của Trảm Quân – một trong năm người đã chết.
Có một hàng chữ số 62793571 tương ứng với đối tượng phỏng vấn là “bà Tiền”. Tức bà nội của Tiền Khoan.
Chẳng rõ Tiền Khoan có phải một hiếu tử không, nhưng ít ra khi còn sống anh ta vẫn thường đến thăm bà nội. Nghe nói cha mẹ anh ta chuyển ra ở trong một tiểu khu bên ngoài vành đai, khá xa, cho nên Tiền Khoan nhận nhiệm vụ thăm nom. Cảnh sát đương nhiên nắm vững, nên Tần Hoài biết tình hình cũng không khó gì. Tuy biết số điện thoại của bà Tiền nhưng Na Lan quyết định không tốn sức vào đó, bởi lẽ Tiền Khoan là dân Giang Kinh thứ thiệt, tất nhiên cảnh sát đã đào sâu triệt để rồi, lúc này cô nên đặt trọng tâm vào ba công nhân đi làm thuê kia.
“Tại sao Phùng Triết lại dùng số điện thoại của bà nội thay cho tên người để làm Email?” Na Lan tự hỏi mình.
“Nhưng ai dám khẳng định đó là Email của Phùng Khiết?” Tần Hoài bỗng quay xe. Na Lan hiểu rằng hai người sẽ chuyển hướng, không về đảo Hồ Tâm, mà đến nhà bà Tiền.
Bà Tiền ở trong tiểu khu Khang Định, là khu vực có một lô nhà cao tầng nho nhỏ xây vào những năm 90. Địa chỉ đã lưu trong notebook của Tần Hoài, họ dễ dàng tìm đến khu nhà 8. Họ đỗ xe ở sân, không phải chiếc Odysseia ngồ ngộ nữa mà là chiếc xe thể thao Chery xinh xắn. Để đảm bảo không bị ai bám đuôi. Tần Hoài đã diễn lại vở cũ: hẹn một ông bạn nhà văn lái xe đến tần hầm để xe và đổi xe cho nhau.
Na Lan lúc trên xe đã gọi điện cho bà Tiền ba lần mà không thấy ai nhấc máy. Cả hai bàn bạc, bà già tuổi ngoài 80 có thể đi đâu xa, nên họ sẽ đứng cửa chờ vậy.
Hai người lên tầng 3, bấm chuông căn hộ. Không ai lên tiếng. Tần Hoài gõ cửa thật mạnh, vẫn không ai ra mở cửa, nhưng căn đối diện có một bà lão bước ra.
“Bà Tiền đi lâu rồi!” Bà lão nói ta, chắc tai bà rất kém.
“Đi rồi? Ý bác là ‘ra đi’…?” Na Lan lo sợ tia hy vọng mong manh sẽ biến mất.
“Không ở đây nữa.” Bà lão nói. “Sau khi đứa cháu nội mất, không có ai chăm sóc, cô con dâu đã đón
bà ấy về ở cùng.”
“Còn căn hộ này…”
“Cho thuê! Hai vợ chồng họ đi làm chưa về.”
“Bác có biết địa chỉ con trai bà Tiền không?”
“Không.”
Na Lan hỏi Tần Hoài: “Chắc anh có số điện thoại của cha mẹ Tiền Khoan?”
Tần Hoài gật đầu. Họ cám ơn bà lão rồi rảo bước đi xuống. Đi dọc hành lang, Na Lan bỗng nói: “Khoan đã, nhìn kìa!” Cô chỉ vào cái “hộp thư” trên tường. Khu nhà 3 tầng này cả thảy có 12 hộ.
“Thì sao?” Tần Hoài không hiểu.
“Hộp thư. Ý tôi là chúng ta không nên loại trừ bất cứ khả năng nào.”
“Nhưng hộp thư này đang khóa.” Tần Hoài bước đến gần tường. Anh cũng tán thành ý kiến của Na Lan.
“Thế mà đòi viết truyện kinh dị!”
Tần Hoài cười: “Tôi chỉ giả vờ thật thà một chút thôi.” Anh lần túi áo lấy ra con dao quân dụng mi-ni của Thụy Sĩ.
Hộp thư của nhà họ Tiền treo ở hàng giữa, cao ngang ngực. Tần Hoài lách lưỡi dao vào khe cửa hộp thư xọc vài nhát, mở ra được. Anh lẩm bẩm: “Cảm ơn cái khóa cổ lỗ sĩ của khu nhà cổ lỗ sí. Nếu là khu nhà hiện đại phải quẹt thẻ từ hoặc lắp các loại khóa điện tử khác thì tôi xin chào thua.”
Hộp thư khá sâu nhưng trống không.
Tần Hoài nói: “Loại trừ được, cũng tốt.” Anh định đóng cửa lại thì Na Lan bỗng nói: “Khoan đã. Tôi chưa thật tin đâu.”
Cô thò tay vào sờ kỹ, rồi mỉm cười.
Vì các mặt của hộp thư đều có gờ khung, nên cánh cửa thực tế chỉ chiếm 2/3 diện tích mặt hộp. Ở mặt trong của nóc hộp, là chỗ không ai nhìn thấy. Na Lan sờ thấy một vật tròn thon dài như cây bút, dùng vài lớp băng keo bọc kín.
Bóc băng keo ra, thì đúng là một cây bút.
Bút ghi âm
Chú thích
(1): Hai chữ “cát” ghép lại được chữ “triết”




Chương 34: Ra đòn
“Ngồi đi! Uống trà nhé?”
“Thôi, cám ơn.”
“Đừng căng thẳng, anh không phải căng thẳng gì cả. Tôi đâu phải đại ca xã hội đen, tôi cũng chỉ là một nhân viên, một người làm ăn đứng đắn nghiêm túc.”
“Tôi không căng thẳng, nhưng tôi lấy làm lạ tại sao anh lại tìm đến tôi?”
“Kìa, đã nói rồi mà, tôi được biết anh lặn rất giỏi.”
“Cũng tàm tạm, tàm tạm. Nhưng tôi vẫn ngạc nhiên, vì ở Giang Kinh các anh đâu phải không có người thạo sông nước? Nơi này có sông, có hồ, chắc chắn phải có cao thủ bơi lội.”
“Có, có nhiều. Nhưng việc này không tiện nhờ người ở đây, vì sẽ còn trông thấy nhau, lỡ quan hệ kém vui thì sẽ bất tiện. Nhờ anh, coi như chuyện làm ăn sòng
phẳng, công việc là công việc.”
“Ý anh là, tốt nhất là nhờ người tỉnh ngoài?”
“Thậm chí có người nay đâu mai đó chuyên đi làm thuê đều được. Chỉ cần lặn giỏi, thật thà chân chất. Nếu ranh mãnh láu cá thì không chấp nhận.”
“Anh cần mấy người?”
“Ít thôi. Anh là một. Và thêm ba bốn người nữa là được. Ông chủ của tôi ưa kín đáo, không muốn gây chú ý.”
“Anh lại còn có ông chủ nữa?”<