Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2586 lượt.
ặt hồ, tiếp tục bơi về phía trước.
Nhưng hình như từ phía xa xa có âm thanh gì đó vọng đến. Quá khuya rồi lẽ ra phải càng im ắng mới đúng. Lờ mờ cảm thấy bất an, cô dốc sức bơi nhanh hơn.
Khi đảo Hồ Tâm dần hiện ra rõ hơn trong màn đêm, âm thanh ấy lúc gần lúc xa nghe rất rõ. Là tiếng động cơ!
Một chiếc ca-nô đang lao về phía đảo Hồ Tâm!
Thực ra thì chẳng phải ban đêm thì không thể có ai đi thuyền dạo chơi trên hồ. Nhưng vì sự kiện vừa trải qua khiến Na Lan không cho rằng chiếc ca-nô đó ngẫu nhiên xuất hiện. Rất có thể vẫn là mấy tên truy binh kia kiên quyết chạy ra đảo để xử lý cô. Nếu đúng là thế, vì muốn trừ khử cô và Tần Hoài, chúng đã dùng đến hai ô-tô hạng nặng và một ca-nô, phải nói là thực lực khá hùng hậu, chả trách Phùng Triết mấy năm nay phải kinh hãi chúng.
Khi chiếc ca-nô bật ngọn đèn pha siêu sáng, thì Na Lan càng khẳng định mình đã đoán đúng.
Không kịp nghĩ đến hai chữ tuyệt vọng, cô hít sâu một hơi rồi lặn xuống nước. CÔ hiểu rằng chỉ cần mình ở dưới nước thật lâu và luôn thay đổi phương hướng, thì khả năng bọn truy binh ấy tìm thấy cô sẽ là rất thấp.
Cảm ơn bao năm tập bơi, hai là phổi có thể giúp cô lặn rất lâu. Vì không có các thiết bị lặn nên cô vẫn phải ngoi lên để hít không khí.
Chiếc ca-nô bắt đầu tuần tra quanh chỗ cô, chắc là vì lúc nãy cô bơi đã khuấy động mặt nước, mắt cú vọ của chúng đã nhận ra điều đó. Cuối cùng, chiếc ca-nô tắt máy, kiếm tìm Na Lan trong màn đêm yên tĩnh.
Ở dưới nước cô có thể nhận ra ánh đèn pha di chuyển trên mặt nước. Nó đang lia quét mặt hồ. Khi vầng sáng lia sang hướng khác thì cô ngoi lên mặt nước hít thở lấy hơi, rồi lại tiếp tục lặn xuống đạp nước tiến lên.
Rốt cuộc bọn người trên ca-nô đã đoán ra chiến thuật của Na Lan, chúng lại nổ máy rồi ừ từ chạy lên. Ít nhất có hai ngọn đèn lớn tung hoàng trên măt hồ. Lúc này Na Lan chỉ còn cách đảo Hồ Tâm gần trăm mét,
với tốc độ này, giả sử chúng không phát hiện ra dấu vết gì về cô, thì chiếc ca-nô sẽ không thể là mối đe dọa đáng kể nữa.
Nhưng cô đã lạc quan quá sớm. Hình như cô nghe thấy có tiếng gọi, rồi hai luồng sáng mạnh đồng thời rọi vào mặt nước ngay phía trên đầu cô!
Sao lại thế được?
Một ý nghĩ chợt đến, Na Lan quay đầu lại, quả nhiên thấy dưới nước cũng có hai luồng sáng chĩa vào cô. Thì ra là đã có kẻ từ trên ca-nô nhảy xuống nước sục tìm cô, chúng tất nhiên phải là cao thủ bơi lội. Chắc kẻ truy binh dưới nước đã phát hiện ra cô, nên chúng báo cho tên ngồi trên ca-nô biết vị trí của cô. Cô đã hoàn toàn bị lộ!
Chiếc ca-nô bắt đầu tăng tốc. Na Lan hiểu rằng nghĩ nữa cũng vô ích, cô thò đầu lên bời về đảo với tốc độ nhanh nhất.
Tiếng máy ca-nô đang dần áp tới, xen lẫn tiếng đập nước rào rào phía sau. Chắc chắn bọn truy binh dưới nước cũng đang tăng tốc để bắt sống hoặc tấn công Na Lan chết ngất. May sao cô đã bơi đến rất gần đảo. Cô biết rõ chỗ mình cần lên bờ, chỗ đó lởm chởm đã ghềnh, đó sẽ là cơn ác mộng cho thuyền nào đến gần.
Sau khi lên bờ, thì sao nữa? Lại phải dựa vào ưu thế địa hình vậy.
Hai tên đang bơi đúng là hạng cao thủ nhưng vẫn không “chuyên nghiệp” bằng Na Lan. Khi cô đến bờ thì chúng và chiếc ca-nô còn cách bờ khoảng hơn chục mét. Cô tung mình nhảy lên bờ, chân không, vụt chạy như bay.
Na Lan đã sớm có chú ý lựa chọn địa điểm lên bờ này, nó gây nhiều khó khăn cho chiếc ca-nô, cô cũng dễ ẩn nấp nữa, vì ở đây đá ghềnh chi chít. Cô chạy về phía con dốc, chân giẫm trên đá lởm chởm, đau thấu tim. Khi chạy đến đỉnh dốc thì lại có một luồng sáng rọi vào cô. Thì ra là có ba bóng người đang đuổi theo.
Cô có thể chạy theo con đường nhỏ dẫn đến biệt thự của Tần Hoài, nhưng không nên, vì nếu chạy đến thì sớm muộn gì cũng bị ba tên to vâm kia đuổi kịp.
Bọn truy binh cũng rất hiểu, chúng rọi đèn lên nhìn thấy Na Lan trên đỉnh dốc chỉ cách chúng khoảng hai ba chục mét, nếu nhắm đúng hướng mà đuổi theo thì Na Lan phải chết là rõ rồi. Chúng mong cô sẽ kêu cứu, thì sẽ càng dễ xác định vị trí chính xác của cô, chờ khi có kẻ nghĩa hiệp chạy ra cứu – e rằng thời buổi này những người như thế không nhiều – thì chúng sẽ sớm hoàn thành công việc.
Nhưng khi chúng lên đến đỉnh dốc mà Na Lan vừa chạy qua thì không thấy bóng cô đâu. Phía trước là con đường nhỏ vắng tanh, xung quanh toàn là đá lởm chởm và cỏ dại, laia đèn quan sát kỹ đều không thấy có dấu hiệu gì. Cả ba tên nhằm con đường nhỏ đuổi theo một quãng. Cuối cùng thì
một tên hô lên: “Thấy rồi! Nó ở ngay phía trước.”
Điều kỳ lạ là Na Lan chỉ rảo bước chứ không chạy.
“Đứng lại! Không thoát được đâu!”
Na Lan đứng lại, bắt đầu kêu lên, tay vung vẩy chiếc di động, ngay bên cô là tiếng có sủa inh ỏi vang lên.
“Mẹ kiếp, nhầm rồi!”
Cô gái tóc ngắn vấy ngắn này hoàn toàn không giống Na Lan mà chúng đã nhìn qua ảnh. Cô mặc sơ-mi trắng, chứ không phải sơ-mi vàng nhạt mà Na Lan đang mặc. Bên cạnh cô là con chó săn giống Đức há to mồm với hàm răng lởm chởm sắc nhọn, nó đang gầm gừ sẵn sàng chiến đấu hết mình.
Một vị chủ nhà trên đảo đang dắt chó đi dạo ba