Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2591 lượt.
là hồ nước. Đường Lục Ô còn có vài nhánh nhỏ đi giữa rừng cây xanh tốt, chiều tối các vị chủ nhà trong khu này thường ra ngoài cổng chính đi bách bộ hoặc đi siêu thị.
Điều quan trọng là những con đường nhỏ này cũng chạy đến bờ hồ Chiêu Dương.
Nói chính xác hơn, các con đường nhỏ này chỉ chạy đến rừng cây bên hồ, xuyên qua rừng cây là đến bãi cát trắng ven hồ. Các con đường nhỏ này hơi giống một mê cung bát trận đồ thu nhỏ. Na Lan đã đến đây vài lần, vào những lúc trời chạng vạng, đi dạo khắp mới dần thuộc đường. Lúc này bản năng mách bảo cô chạy vào con đường nhỏ, tiếp tục luồn lách trong đó may ra sẽ đánh lạc hướng được bọn truy binh kia.
“Na Lan đừng chạy nữa, chạy sao nổi? Bọn tôi sẽ không hại cô, chỉ muốn nói chuyện thôi.” Có kẻ đang gọi, giọng nghe lạ hoắc. Rõ ràng là hắn đang thấp thỏm, muốn cứu vãn tình thế tay trắng trở về; hoặc là, hắn đang lừa để cô nghĩ rằng hắn đang bó tay, hết cách, khiến cô chủ quan khinh địch.
Không thèm trả lời, không cần nghĩ xem truy binh là ai, sinh tồn là số một! Máy di động thì để trong ví, ví lại để trong xe, cô lúc này tay không, hy vọng duy nhất nằm ở phía trước.
Hồ nước.
Cô rất biết hồ nước ấy có vẻ phẳng lặng nhưng nó đã nuốt vô số sinh mạng, đã nuốt bao kẻ dám mạo hiểm bất kính nó, biến họ thành những oan hồn, bọ bị hại hết sức ly kỳ. Nhưng đêm nay hồ nước là điểm đến của cô, là thần hộ mệnh cho cô.
Đôi chân vẫn chạy như bay, truy binh vẫn bám riết phía sau, chúng có ít nhất ba tên, ánh đèn pin lia quyét, sực tìm bóng Na Lan. Chúng không thấp thỏm gì hết, chúng rất tự tin với thể lực và tốc độ của nam giới thì chỉ một quãng nữa sẽ đuổi kịp cô.
Nhưng chúng không ngờ, Na Lan không chạy tiếp đường ngoặt mà lại xuyên qua một bãi cả, các bụi cây, rồi biến mất vào khu rừng. Đây lại là một ưu thế của Na Lan. Một người bình thường, khi chạy đuối chăng nữa, thường theo thói quen chạy theo lối phẳng phiu, chứ không dại gì mà “trái khoáy” như thế. Chỉ những ai đã thuộc địa hình thì mới dám chơi cái chiêu lạ này.
Cho nên, khi mấy tên truy binh đó không thấy bóng Na Lan trên đường nữa, thì cô đã chạy đến giữa rừng cây. Khi chúng chạy vào rừng để truy kích thì cô đã hoàn toàn biến mất.
Bọn chúng còn mắc một sai lầm nữa, vẫn thuộc lĩnh vực phản ứng bản năng, tức là chúng tập trung sục tìm cô ở bãi cát và bìa rừng gần đó, vẫn chỉ là công cốc! Bấy giờ chúng mới nghĩ rằng có lẽ Na Lan đã xuống nước.
“Bọn mình đứng đây chờ. Nếu nó xuống nước thật thì chẳng mấy chốc nó sẽ phải bơi trở lại.” Nhưng một tên trong bọn không cho là thế.
“Mày thì biết gì! Nó không bơi trở lại, mà sẽ bơi tiếp! Về thôi!” Một tên khác giận dữ co chân đá bay hòn đá dưới đất