Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.

br/>“Tôi vừa nói rồi, tôi chỉ là nhân viên bình thường.”
“Nếu tìm được người, thì tôi sẽ nói gì với họ? Tiền nong hay gái gú gì đó à?”
“Ha ha… Anh cứ nói thế này, nói là nếu dự án này thành công thì họ sẽ không phải đi làm thuê cho ai nữa. Tôi chắc anh thừa biết cách nói ngon nói ngọt.”
“Nhưng chắc chắn họ sẽ hỏi là dự án gì.”
“Tôi nói thật nhé, anh chẳng hiểu đâu! Nhưng ai lớ ngớ nhất mà không đoán ra ít nhiều. Tìm người lặn giỏi để làm gì? Đương nhiên là để đi mò, vớt. Vớt cái gì? Tôi nói đây: ngày trước Trung Quốc có cuốn sách “Thiên công khai vật”, anh biết không?”
“Tôi chưa từng nghe nói đến.”
“Viết về sự phát triển khoa học của nước ta, trong đó có nói đến lặn. Đoán xem, những thợ lặn ấy đi làm gì?”
“Chịu không biết.”
“Mò ngọc trai, ngọc trong các con trai! Hiểu chưa? Dự án này hệt như việc lặn tìm ngọc trai.”
Na Lan và Tần Hoài đeo tai nghe, ngồi trong xe ô-tô bật điều hòa hết cỡ, nghe xong đoạn đối thoại. Người nêu câu hỏi là Phùng Triết. Anh ta được họ nhờ đi khắp nơi tìm cao thủ lặn, cộng với anh ta nữa, tập hợp thành một tổ lặn, đi tìm ngọc trai.
Đương nhiên, “tìm ngọc trai” chỉ là cách nói bóng gió. Na Lan gỡ tai nghe xuống, nói: “Xem ta chúng ta đã đoán đúng, có lẽ vụ án năm xác chết có liên quan đến kho báu Bá Nhan.”
Không hiểu sao, điều hòa trong xe bật tối đa mà Tần Hoài vẫn vã mồ hôi trán. Anh nghèn nghẹn nói: “Và, chắc chắn cũng liên quan đến vụ Diệc Tuệ mất tích.”
“Tại sao?”
Tần Hoài không đáp, chỉ lẳng lặng về số rồi quay xe.
Khi trời đã tối mịt, Tần Hoài và Na Lan lên đường. Cả hai cùng ông bạn nhà văn của Tần Hoài ngồi ăn cơm tối rồi đổi lại xe. Hai người lại phóng về bãi đỗ xe của khu Lục Ô Thế Gia kề bên bờ hồ.
Họ im lặng suốt dọc đường.
Chiếc xe Odysseia máy vốn rất êm, khiến sự im lặng trong xe càng trở nên khó chịu. Nếu lúc này mở cửa kính nghe tiếng gió vi vu thì sẽ tự nhiên hơn.
“Xin lỗi.” Lúc sắp ra khỏi
đường cao tốc, Tần Hoài bỗng mở miệng.
“Anh lại làm chuyện xấu gì à?” Na Lan hiểu cả, nhưng giả vờ hỏi.
“Thêm nữa là thừa…” Tần Hoài ngắc ngứ, hình như không biết nên nói thế nào. “Ví dụ, cứ im lặng, rồi thả cô xuống đây, không nói gì nữa…”
“Anh cũng biết rồi: Phương Văn Đông lần đầu gặp tôi đã nói rằng tính tình Tần Hoài đôi khi kỳ quặc một chút, nhưng bản chất rất tốt.” Na Lan cười cười. “Nhưng… chuyện như thế này anh đâu cần xin lỗi gì? Nếu là người khác cũng gặp cảnh ngộ như vậy chắc đã suy sụp rồi.”
Tần Hoài: “Tôi luôn cảm thấy mình rất cứng cỏi.”
Na Lan: “Trái lại, tôi thường hay có cảm nhận sai lệch về mình.”
Xe đã rẽ vào đường Long Thanh mới làm cách đây hai năm. Tiếp tục chạy lên, rồi rẽ phải là đường Lục Ô, rồi vào đến cổng chính của khu Lục Ô Thế Gia. Lúc này đã quá 22 giờ, trên đường xe cộ dần vắng bóng, lại liên tiếp gặp đèn xanh, nên chiếc xe Odysseia tha hồ phóng 60km/h.
Sắp đến đầu đường Lục Ô, Na Lan bỗng kêu lên, vì thấy phía trước có chiếc xe tải hạng nặng vừa bất ngờ sang tuyến giữa, chắc gã tài xế say rượu, xe đang lao sầm sập về phía chiếc Odysseia. Tần Hoài phản ứng cực nhanh, quay vô-lăng sang phải, tạt vào ven đường, sẵn sàng phanh lại. Đúng vào lúc này hai người nhận ra rằng, dẫu tay lái siêu hạng cũng không thể tránh nổi kiếp nạn đêm nay: từ con đường nhỏ bên phải, một chiếc xe SUV cỡ đại màu sẫm cứ như từ địa ngục ngoi lên, đang nhắm ngang sườn xe của họ lao tới.
Tần Hoài chỉ có thể làm một việc duy nhất là đạp thật mạnh chân ga để thoát khỏi tình thế bị kẹt giữa hai bên trái phải.
Nhưng đã quá muộn, hai tiếng va đập cực mạnh vang lên. Đầu óc và toàn thân Na Lan đồng thời chấn động kinh khủng.
Rồi cô không thấy gì nữa.
Na Lan rất lấy làm lạ: người cô như lơ lửng giữa mây mù, chóng mặt, đầu đau không sao chịu nổi nhưng ý thức thì vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Chắc đây là bản năng sinh tồn. Lúc này không nhìn thấy gì cả vì đầu cô vẫn đang vùi trong cái túi khí tự động mở ra khi nãy, tai tô vẫn nghe rất rõ tiếng Tần Hoài đang gọi: “Mau ra đi! Chạy đi! Nguy hiểm lắm!” Cô còn cảm thấy Tần Hoài đang lay cô rất mạnh.
Na Lan lập tức hiểu ra: hai xe vừa nãy chú tâm đâm vào họ. Dù chungs là ai, mục đích vẫn là trừ khử cả cô lẫn Tần Hoài, và chắc chắn sẽ không chỉ ra tay một lần.
Cô đờ đẫn đưa tay ra tháo đai an toàn rồi lần tìm tay gạt mở cửa xe, đẩy mạnh. Chỉ nhìn thấy trước mặt là màn đêm đen kịt, nhưng đôi chân cô vừa chạm đất đã chạy như bay.
Phía sau vang lên tiếng bước chân cũng cực nhanh và tiếng hô “đứng lại.
chạy đâu cho thoát”, nhưng cô hiểu rằng tuyệt đối không thể nghe lệnh “đứng lại”, cô tiếp tục chạy như điên.
Mắt cô đã dần nhìn rõ phía trước, chạy thục mạng, nhưng vẫn nhắm về phía khu biệt thự Lục Ô. Tiếng bước chân đuổi theo vẫn vang lên phía sau nhưng Na Lan biết mình đã bứt lên khá xa, và ưu thế của cô là những ngày qua cô đã rất thông thạo địa hình khu vực quanh đây.
Cổng chính của Lục Ô Thế Gia là cửa lớn song sắt, kề nó là bức tường vây khá cao, thực ra tường vây chỉ chạy quanh già nửa, vì mặt kia của Lục Ô


XtGem Forum catalog