Tác giả: Hồng Nương Tử
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
?Ánh đèn đường trước cổng tòa nhà khoa Thể dục Thể thao chiếu những vệt sáng loang lổ qua tán cây lên mặt đường bê tông. Tạ Nam vừa đến đã thấy Mạc Bắc đang đứng dưới ánh đèn đưa mắt nhìn xung quanh.Cúi nhìn đồng hồ trên chiếc điện thoại, cũng đã chín rưỡi đêm rồi, đám sinh viên tự học đang lục tục kéo về. Dưới ánh đèn, bóng của Mạc Bắc càng trở nên cao lớn hơn bình thường, xem ra hôm nay nếu không gặp được mình thì hắn ta cũng không về đây. Tạ Nam bước đến bên cạnh, không chào hỏi mà vội nói luôn:“Có việc gì sao?”Mạc Bắc không nói gì, chỉ ngây người nhìn Tạ Nam, rồi quay người đi thẳng vào trong tòa nhà.“Đúng là mọi người đều điên hết cả rồi”. Tạ Nam đứng tại chỗ lẩm bẩm mà không có ý định đi vào theo.Mạc Bắc đang bước đi bỗng dừng chân, đứng đối diện với Tạ Nam, nói cộc lốc: “Đến đây!” Hai từ này được nói ra từ chính miệng hắn ta nhưng lại khiến người nghe có cảm giác như nó bị kìm nén cực độ, giống như vừa ngậm nước vừa nói vậy, thật làm người ta sợ sởn gai ốc.Tạ Nam giữ chặt chiếc côn trong túi quần, từng bước từng bước tiến về phía trước, hỏi: “Rốt cuộc anh có chuyện gì? Sao giọng lại như bị cảm cúm thế”.Mạc Bắc chẳng nói chẳng rằng cứ chầm chậm lên lầu, động tác có vẻ hơi loạng choạng thì phải, cứ như là một người say. Anh ta bám vào lan can gắng bước lên từng bậc một, đi được vài bước lại quay đầu nhìn Tạ Nam, đôi mắt đen sì cộm lên những tia máu đỏ cùng một lỗ sâu hoắm trống rỗng vô hồn. Cái lỗ trống rỗng đó cứ trừng trừng nhìn Tạ Nam như muốn hút cậu bước lên cùng.Mạc Bắc cứ chầm chậm bước lên, trong không gian vắng lặng này chỉ còn văng vẳng tiếng bước chân vọng lại. Hết tầng một, lại tiếp tục đi lên, cứ như thế họ cũng lên đến tầng bốn – tầng mà lúc bình thường không ai muốn đến gần. Thấy vậy Tạ Nam liền rút điện thoại ra rồi gọi cho Thiệu Đông Tử, vội vàng bảo cậu ta nhanh chóng dẫn người đến tòa nhà khoa Thể thao, có khả năng sắp xảy ra chuyện rồi, sau đó cũng nhanh chóng tắt máy mà chẳng giải thích gì thêm, thực ra lúc này cũng không biết nên giải thích thế nào. Dù Mạc Bắc có muốn đánh bại kẻ tình địch Tạ Nam đang ở đây lúc này, cũng không cần phải suy nghĩ nhiều đến mức phải giả ma giả quỷ như thế.Đã ở bên trong tòa nhà, mọi ánh đèn dường như đã được tắt đi hết chỉ còn lại một ánh đèn cuối cùng đang hắt ra những luồng sáng mờ ảo. Các cửa sổ đều tối om, cánh cửa lớn cũng lặng lẽ như những bóng hình bất động đang chăm chú nhìn nhân vật gan dạ này. Tạ Nam hét lớn: “Có ai không?”. Không một tiếng trả lời, không một âm thanh phát ra và ngay cả tiếng bước chân của Mạc Bắc đã mất hút trong bóng tối đen như mực trên tầng bốn này, lúc đó cậu nghĩ thật sự không biết mình có nên mạo hiểm mà lên như thế này hay không.Dưới luồng sáng mờ mờ ảo ảo của chiếc đèn, Tạ Nam liếc mắt nhìn, bỗng thấy một bóng người đang động đậy, cậu vội nghiêng người, bóng người kia cũng nghiêng theo, động tác giống nhau đến kỳ lạ. Chăm chú nhìn kỹ một hồi hóa ra có tấm gương phản chiếu, đã nhiều năm không dùng đến, tĩnh lặng nằm một mình ở trong góc sâu, đúng là thần hồn nát thần tính, tự mình dọa mình, đúng thật là…Nhưng dù sao chiếc gương luôn tạo cho người ta cảm giác bất an, bởi đúng lúc đó bất chợt trong gương xuất hiện một người, dáng vẻ thấp bé đang cúi đầu thở dốc, tiếng thở ken két ken két như tiếng lau kính, dường như nó càng trở nên chói tai trong bầu không khí trầm mặc âm u đó. Nỗi sợ hãi khiến dây thần kinh của Tạ Nam căng lên như dây đàn, cậu vội rút chiếc côn ra, nắm chặt trong tay, vừa lùi lại vừa giơ chiếc côn về phía trước.Do không để ý nên lúc lùi xuống Tạ Nam đã va mạnh vào cửa kính đánh rầm một tiếng, âm thanh phát ra rất lớn, trong khi người thấp bé kia chẳng biết lôi đâu ra chiếc đèn pin, chiếu thẳng vào khuôn mặt đã sợ đến trắng bệch của Tạ Nam.“Cậu làm gì thế? Học khoa nào?”Giọng nói vừa nặng nề vừa oang oang vang lên nghe chẳng giống tiếng người gì cả. Cùng lúc đó bóng đèn phía dưới cầu thang cũng được bật sáng, Tạ Nam hoảng hốt nhìn thấy dưới ánh sáng của bóng đèn lộ ra một cái đầu trọc lóc, khuôn mặt héo hon. Ông ta mặc một cái áo dài, tay trái cầm chiếc đèn pin, tay phải đang nắm một cây côn trông vừa to vừa uy phong hơn cây côn trong tay cậu rất nhiều.Đó là ông già bảo vệ, phòng trực của ông ấy ở dưới cầu thang để không làm ảnh hưởng đến các phòng khác, mà cũng chẳng biết vị lãnh đạo nào đã nghĩ ra cách đặt chiếc gương này ở trước cổng, khiến cậu có cảm giác ông già cứ như bò ra từ chiếc gương vậy.“Cậu làm gì thế? Học ở khoa nào?” Ông già quát lớn.Tạ Nam cũng không biết nên trả lời thế nào, vội vàng giấu hung khí trong tay, nói: “Cháu học khoa Sinh hóa, bạn cháu do uống quá nhiều nên vừa chạy lên trên đó”.“Cậu nói cái gì! Nói to một chút!” Do ông già nên bị lãng tai, chứ giọng của mình thì to đến mức khiến người nghe chẳng cần phải vểnh tai lên có thể nghe được ấy chứ. Hay thật, một bảo vệ nặng tai, mình còn có thể hy vọng gì nữa đây, đành phải chạy xuống cúi sát tai ông già mà hét to lại một lượt những từ vừa nói.Ông già cũng lờ mờ hiểu ra rồi đưa mắt nhìn Tạ Nam, lại còn hét thẳng vào tai Tạ Nam: