Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3140 lượt.

n bị.
    “Có nhanh không?”
    “Rất nhanh.”
    “Sau ba châm, thiếp sẽ lập tức nhớ lại sao?”
    “Quá nửa là thế.”
    Dáng vẻ và giọng điệu của chàng nặng nề, chằng bằng bảo giống như một phạm nhân lĩnh án tử hình không thể làm gì trước số mệnh của bản thân. Còn nàng lại rất căng thẳng.
    “Vô Phong, chàng nói xem, thiếp của bây giờ với thiếp của quá khứ, chàng cảm thấy ai tốt hơn?”, suy nghĩ một lúc, nàng không nhịn được hỏi.
    “Chưa từng có nàng của quá khứ”, chàng cười không thành tiếng, “Có điều nàng phải đáp ứng với ta một chuyện trước đã.”
    “Việc gì?”
    “Không được làm chuyện dại dột nữa.”
    “Thiếp từng làm chuyện dại dột à?”
    “Đợi nàng khôi phục lại ký ức là biết thôi.”
    “Thiếp nhận lời chàng.”
    “Vậy ta bắt đầu đây.”
    “Vâng.”
    Chàng nhấc tay, đang định châm xuống nàng chợt kêu lên:
    “Dừng lại!”
    “Sao thế?”, chàng dừng tay hỏi.
    “Thiếp bỏ cuộc! Thiếp không muốn biết chuyện quá khứ nữa”, nàng lớn tiếng nói, âm thanh như muốn phá tung nóc nhà.
    “Tại sao?”, chàng sững người ra.
    “Thiếp tin chàng”, nàng cười ngọt ngào, cướp lấy ba mũi ngân châm trong tay chàng, đặt trở lại hộp, “Chàng nói chàng vì muốn tốt cho thiếp, thiếp tin lời chàng!”,
    “Hà Y, giờ ta đang hồ đồ rồi…”
    “Thế thì cứ để chúng ta tiếp tục hồ đồ đi!”
    Chàng quay đầu lại, nhận ra vầng mặt trời vừa mới ló dạng, sương sớm đầu ngọn cỏ còn chưa tan, hoa hòe trải đầy mặt đất.
    **THE END**




Chương 1: Lời dẫn
Sương mỏng mịt mùng, bình minh mới hé.
Hắn cầm trong tay một cái kéo màu đen, quỳ một chân bên ruộng hoa cạnh đình nhỏ lợp cỏ mao. Tỉ mỉ tỉa tót một gốc anh đào thấp.
Một trận gió bỗng lùa tới, sương sớm rơi vào khe cổ áo, tựa như một con rắn lạnh lẽo trườn vào trong hang, lướt trên làn da lưng ấm nóng của hắn. Mấy cánh hoa cúc khẽ lay động, lướt qua mũi hắn, lưu lại một mùi hương thoang thoảng.
Trong một thoáng ấy, hắn cảm thấy được sự biến hóa giữa hai mùa.
Gió cuối thu đã mang theo một chút hơi lạnh buôn buốt. Mùi quế trong vườn vẫn nồng đượm nhưng những cành du tím thì đã tàn úa. Tán cây bạch quả trên đầu xào xạc, lá cây rụng xuống như mưa, có một chiếc vừa khéo rơi trên vai hắn.
Lá cây bạch quả có một thứ mùi hơi đắng, hắn đưa tay khẽ lần theo những đường gân tí xíu trên mặt lá, ngón tay hơi run rẩy, tựa như một con chuồn chuồn đứt cánh.
Nếu như mẫu thân hắn còn sống, cứ vào thời gian này hằng năm, người sẽ gom những chiếc lá này lại, nhồi thành một chiếc gối, gối lên đó ngủ rất yên giấc.
Hắn đưa mắt nhìn sân viện trống vắng, một nỗi phiền muộn dâng lên trong lòng.
Sau khi thu dọn ổn thỏa, hắn vun những cành cây, bụi cỏ vừa xén lại, hốt vào trong một cái sọt trúc, vừa định tưới cây thì chợt nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân quái dị vọng tới. Đương nhiên hắn biết ai đang đến, trong mấy chục huynh đệ con chú con bác, cũng chỉ có một mình lão tam mới có tiếng bước chân kiểu này.
“Lão đại muốn gặp đệ”, Đường Uyên nói.
“Ở đâu?”, hắn hỏi.
“Vạn Tượng Canh Tân đường.”
Sau khi phụ thân qua đời, chiếu theo lệ cũ, đương nhiên hắn phải kế thừa chức vị đường chủ Hình đường.
Nhưng mà lần “theo lệ cũ” này, hắn cũng chấp hành rất miễn cưỡng. Bởi vì sự phản đối quyết liệt của Đường Lan, hội đồng trưởng lão cũng trù trừ lâu không quyết. Cho tới khi cuối cùng hắn tránh không thoát phải nhận chức cũng đã quá nửa năm.
Vị đường huynh[1'> này hơn hắn tới hai chục tuổi. Lúc mà đại đa số anh em cùng lứa hãy còn đang nũng nịu trong lòng cha mẹ, Đường Lan đã bắt đầu nối nghiệp tổ tông, tham gia vào tất cả những quyết sách quan trọng của gia tộc, hoạch định các kế hoạch chấn hưng Đường môn.
[1'> Anh em con chú con bác.
Người sớm phải gánh vác trách nhiệm, đương nhiên cũng phải sớm trưởng thành. Huống chi truyền tới lúc Đường Lan làm chưởng môn, trong Đường gia bảo những đình viện, lầu tháp nguy nga uy vũ của ngày xưa vẫn sừng sững đứng đó, còn tất thảy những nơi khác đã sớm tan hoang tàn tạ. Cuộc sống của hắn cũng vì thế mà có thể coi như lúc nào cũng ngụp lặn trong gian khó. Trong hai chục năm vừa rồi, Đường môn phải chịu mấy lần sóng gió, tưởng như chết đi sống lại, nguy cơ lần nào lần nấy đều hung hiểm, như tai họa sắp nhấn chìm Đường gia tới nơi. Võ công của Đường Lan cũng bình thường nhưng có vẻ ngoài lãnh đạm, giọng nói trầm thấp, nét mặt cứng cỏi như được tạc ra, lại có tài nói năng biện giải, tranh luận giống như tổ phụ hắn vậy. Cho dù Thái Sơn có sụp trước mặt, hắn cũng có thể uốn ba tấc lưỡi, khích lệ những dũng sĩ cuối cùng hiến mình cho gia tộc. Cho nên kết quả của mỗi lần tai kiếp đều là Đường môn len qua khe cửa hẹp mà thắng lợi.
Những viên gạch vuông cổ xưa toát ra một luồng khí lạnh. Đường Tiềm bước thẳng vào chính đường, đoán chắc trên hàng thái sư ký phía trước hắn là bảy vị trưởng lão thân phận tôn quý, giọng nói già nua trong truyền thuyết. Nhưng hắn chỉ nghe thấy giọng của một mình Đường Lan từ trước mặt t