Resident Evil ( Tập 3 - Thành phố chết ) - Full
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3145 lượt.
ông ngừng thì thầm, “Không cần lo nữa, chúng ta rồi sẽ tốt thôi…”.
“Nàng không phải là thật”, giọng chàng run rẩy, “Ta biết ta lại bệnh rồi”.
Nàng đành cười khổ: “Thật hay giả thì có làm sao, chỉ cần chúng ta ở cùng nhau”, trong rèm hương đưa, tiếng nước điểm giờ trầm trầm. Tay hai người quấn quýt với nhau, tại thời khắc này làm điều mình muốn làm, tận tình chìm vào trong hoan lạc. Ngọc thiền nắm trong tay đã bị mồ hôi ướt trơn tuột. Bọn họ không ngừng khóc, không biết đang trong mộng hay đang ở thế gian, bầu bạn với họ chỉ có bóng tối vô hạn và tiếng mưa đêm. Nàng cảm thấy bản thân lại một lần nữa được chàng đưa lên tận mây xanh, ở nơi đó, thân thể chàng phiêu bồng bay đi, mênh mang chẳng còn biết trời đất.
Mơ màng rất lâu, chợt tỉnh lại, nhận ra chàng đã buông mình ra, đang ngồi bên cạnh, dùng khăn ướt lau mồ hôi trên người mình. Dáng vẻ chàng ung dung mà nghiêm túc, tựa như đang trong một nghi thức nào đó. Sau cùng, chàng giúp nàng thay đồ ngủ rồi đắp chăn cẩn thận.
Chàng cúi mình rất khó khăn, một tay buộc phải chống trên giường để giữ thăng bằng, nhưng chàng không chịu để nàng làm, cố chấp chăm chút cho nàng như đang chăm trẻ, trong bóng tối, cẩn thận cài từng nút áo ngủ cho nàng. Nàng đưa tay ôm eo chàng, khe khẽ hỏi: “Thiếp… vừa ngủ mất sau?”.
Chàng nhẹ đáp: “Không sao, nàng chỉ là hơi mệt mỏi mà thôi”.
“Chàng… chàng ở lại với thiếp được không?”
“Ta tới phòng bên ngủ”, chàng bình tĩnh đáp.
“Tại sao?”
“Ta dậy rất sớm, có bệnh nhân phải chữa trị. Ta đã bế Tinh Nhi qua đây rồi, ở đây này.”
Trong đêm, nàng lần tìm, sờ được mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Tinh Nhi.
Nàng nghi hoặc nhìn chàng khép cửa rồi đi.
Nàng vốn định nhân trời chưa sáng nhớ lại một lượt những chuyện xảy ra ngày hôm nay nhưng mi mắt vừa khép thì đã ngủ thiếp đi.
Chương 25: Sơn minh thủy tú
Trưa hôm sau, nàng đã gặp được Tử Duyệt.
Lúc ấy nàng đang ngồi nói chuyện cùng Mộ Dung Vô Phong ở tiểu đình giữa hồ, bỗng nhiên có một thân hình bé nhỏ chạy lại phía họ. Khi đến gần, bước chân của cô bé bỗng ngập ngừng, nhoáng một cái, đã xoay người núp đằng sau một cái cột đình, len lén nhìn nàng.
Cô bé để hai bím tóc dài, đôi mắt tròn linh động, khuôn mặt toát vẻ tinh nghịch bướng bỉnh.
“Tử Duyệt”, Mộ Dung Vô Phong gọi.
Cô bé ngượng nghịu đi tới, chớp mắt đã lại trốn ra sau lưng Mộ Dung Vô Phong, nắm chặt lấy tay áo phụ thân sống chết cũng không buông.
Cô bé có một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp tuyệt luân, làn da phớt hồng, đôi mắt to tròn lại chứa vẻ vừa ngây thơ vừa to gan, mái tóc dài bóng có thể soi mặt người.
“Sao thế? Không nhận ra mẫu thân à?”, Mộ Dung Vô Phong kéo cô bé lại trước mặt, “Con cứ hỏi sao mẫu thân mãi không về, giờ cuối cùng mẫu thân cũng về rồi kìa”.
Lúc nói câu này, chàng cố giữ ngữ khí bình đạm, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì lớn, Hà Y cúi xuống, xoa xoa đầu con gái, hỏi: “Tử Duyệt, con không nhớ mẫu thân à?”.
Tử Duyệt trợn tròn mắt, ngây ngô nhìn nàng, lắc lắc đầu. Một lúc sau bỗng chỉ vào vòng cổ hồng đậu trên ngực nàng, nũng nịu nói: “Đây là phụ thân làm đấy. Con cũng có một chuỗi!”, nói xong bèn kéo chuỗi hồng đậu đeo trên cổ ra: “Mẫu thân xem này!”.
Hà Y ngạc nhiên nhìn hai chuỗi hồng đậu đỏ tươi, cười nói: “Tử Duyệt đeo nó trông thật là xinh”, nói rồi ôm cô bé vào lòng. Đầu tiên thân thể bé nhỏ kia còn xấu hổ cựa quậy một chút, kế đó thì để mặc cho nàng ôm thật chặt. Cô bé vén hai bím tóc nhỏ ra, đắc ý khoe: “Mẫu thân, người xem này!”.
Hai người đều chúi đầu sang, thấy trên cái tai hồng hồng của cô bé có một cái lỗ nhỏ, ở đó có một cái khuyên tai ngọc trai.
“Ai xuyên lỗ tai cho con?”, Mộ Dung Vô Phong đanh mặt lại.
“Là con nhờ nhị biểu tỷ…”, Tử Duyệt rụt rè nói.
“Thật là đẹp, mẫu thân cũng có một đôi đấy”, Hà Y cười nói.
“Mẫu thân, người ngửi thử xem này!”, nghe Hà Y khen, cô bé càng cao hứng, cúi thấp đầu xuống, cầm một bím tóc của mình đong đưa trước mũi Hà Y.
“Oa, thơm quá. Đây là nước hoa quế của nhị biểu tỷ đúng không?”, nàng dịu dàng nói, nàng cũng từng là một cô bé, bé gái thích cái gì lẽ nào nàng lại không biết?
Tử Duyệt vươn tay, thân thiết ôm lấy cổ nàng, đôi vai nhúc nhích trong lòng nàng, cúi thấp đầu cười khúc kha khúc khích.
Trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện, cứ đem dầu hoa quế ra bôi đi bôi lại, ánh nắng chiếu vào trông sáng bóng.
“A còn cái này nữa!”, mười ngón tay nhỏ xòe ra, móng tay be bé sơn Phượng Tiên Hoa đỏ hồng.
Lần này, hai vợ chồng đồng thời thốt: “Đẹp đấy”.
Tử Duyệt quanh quẩn chơi cạnh hai người một lúc, mệt rồi, Phượng tẩu liền dắt cô bé về.
“Tinh Nhi lại ngủ rồi sao?”, Mộ Dung Vô Phong hỏi.
“Tần tẩu đưa nó đi chơi rồi”, nàng cười, “Nếu không thiếp có thể nhàn hạ thế này sao?”.
Chàng cảm thấy nụ cười của nàng có chút kỳ quái, ánh mắt có chút ngấm ngầm gợn sóng.
“Mấy ngày này nàng nên ng