Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3141 lượt.
có ghi Thanh Đình Kiếm phổ.
Lúc trước Mộ Dung Vô Phong chưa từng nhắc tới cuốn kiếm phổ này với nàng nhưng có nói cho nàng, nàng là đệ tử của Trần Thanh Đình. Cho nên, nàng có một cuốn kiếm phổ của sư phụ cũng chẳng phải việc gì kỳ quái.
Mấy trang đầu của kiếm phổ có viết một vài tâm pháp hít thở vận khí, còn lại quá nửa là kiếm đồ và bộ pháp. Nàng vừa nhìn đã hiểu, hoàn toàn nhận ra công phu cực kỳ cao thâm bản thân đang sử dụng có tới tám, chín phần mười là học từ đây ra. Nàng đang xem kỹ một lượt, một trang giấy bỗng rơi ra.
Nàng nhặt lên xem, đó hóa ra là một bức chân dung phác họa. Một cô bé bé nhỏ đang cầm một chiếc ô chầm chậm đi trong mua. Tuy chỉ có phác vài nét nhưng phong vị đã thể hiện đủ rõ ràng.
Khuôn mặt nàng đột nhiên đỏ lên, bàn tay túa mồ hôi, tim đập thình thịch.
Góc bên phải tơ giấy có hàng chữ:
Hà Y tiểu chiếu[1'>. Lạc khoản đề: “Dật Chương”.
[1'> Tiểu chiếu là bức hình nhỏ
Sáu chữ be bé này nét bút cứng cáp, còn mang một khí thế hào phóng tự nhiên, chắc chắn không phải bút tích của Mộ Dung Vô Phong.
Nàng đột nhiên đứng phắt dậy, nhét tất cả đồ trở lại rồi đóng chặt nắp rương, sau đó chạy như bay ra ngoài.
Khi tịch dương dần khuất bóng sau ngọn núi phía xa, trên hồ bỗng đổ cơn mưa nhỏ.
Sương mù ban tối ngưng tụ, từ chốn núi non ùa ra, trong đình khói trà khẽ động, ngấm vào lòng người.
Tiếng mưa rơi trên lá sen, tích tích tích tích, thánh thót như tiếng châu rơi.
Gió đưa vi vút qua lại trong không gian mênh mông trên mặt hồ, cứ như những ngón tay linh diệu, lay động những sợ mưa như đan dệt.
Lòng chàng đang hòa theo nhịp điệu lên xuống của con sống nhẹ xa xăm nơi sông hồ giao nhau.
Ngồi một mình đã lâu, gió thổi có chút lạnh, chàng không nén được khẽ ho mấy tiếng.
Một đôi tay ấm áp từ sau lưng vòng đến. Nàng áp tai vào một bên má chàng, thủ thỉ nói: “Trời mưa rồi, về phòng thôi”.
Chàng không động đậy, từ từ kiềm chế cơn ho của mình nhưng kiềm chế không nổi nét thống khổ chứa trong giọng nói: “Hà Y, nàng đang cười ta sao?”.
“Đâu có. Sao lại phải cười chàng?”
“Bởi vì ta là kẻ điên.”
Nàng khẽ cười, không nói gì, nhưng trong lòng lại đang run lên.
“Đương nhiên chàng không điên. Thiếp mới điên”, qua một lúc, nàng nói.
Tay chàng lạnh giá, lại mang thêm một chút ướt át rét buốt. Nàng ra sức nắm tay chàng, đặt vào trong lòng mình ủ ấm.
“Vừa rồi nàng… giận sao?”, chàng chợt hỏi.
“Không phải.”
“Nàng tìm thấy chiếc rương chưa?”
“Chưa.”
Chàng lại ho dữ dội.
“Hôm nay thiếp đã gặp Trần đại phu”, nàng nhẹ giọng nói, “Ông ấy bảo, trước đây chàng từng điều trị cho mấy bệnh nhân mắc chứng mất trí nhớ. Tình trạng giống như thiếp chàng nắm chắc tới bảy tám phần, chỉ cần châm trên đầu mấy mũi là được”.
“Ta… khụ khụ… không nắm chắc.”
“Chàng không muốn để thiếp biết chuyện quá khứ, đúng không?”, nàng cười buồn.
“Đúng”, cuối cùng chàng đáp.
“Tại sao?”
“Để nàng sống hạnh phúc hơn.”
“Nếu là vì tốt cho thiếp, chí ít cũng phải cho thiếp biết, không phải sao?”, nàng quỳ xuống ngẩng đầu nhìn chàng.
“Hà Y, chúng ta đều từng điên cuồng, giờ bình tĩnh lại, có được không?”, trong mắt chàng toàn những bi thương.
“Không, thiếp phải biết…”, nước mắt nàng nhòe đi trong khóe mắt, “Vì sao chàng lại yêu thiếp đến thế!”.
Chàng lắc đầu.
“Không phải chàng cũng rất muốn biết chuyện hồi nhỏ của thiếp sao? Không phải chàng luôn muốn biết thiếp là ai, sinh ra ở đâu, bao nhiêu tuổi sao? Chỉ cần chàng châm cho thiếp mấy mũi, tất cả đều sẽ rõ ràng.”
“Không, ta không cần biết những thứ ấy. Chúng đối với ta không quan trọng… không quan trọng bằng việc giờ khắc này nàng đang đứng trước mặt ta”, chàng tha thiết nói.
“Vô Phong!”
Chàng trầm ngâm nhìn nàng.
“Nhận lời thiếp!”
Chàng do dự rất lâu cuối cùng cũng gật đầu.
… Xét cho cùng đấy là ký ức của nàng, không thể không trả cho nàng, chẳng phải sao!
“Tối nay?”
“Ngày mai.”
Tối đó chàng không ngủ. Lúc đầu, chàng không ngừng trở mình, về sau, sợ làm phiền nàng chỉ đành nằm yên không cử động. Nàng biết chàng luôn mở mắt nhìn bóng đêm. Sớm ra tỉnh dậy, nàng giúp chàng thay áo, thấy mặt chàng xanh xao, mắt có quầng thâm rõ ràng đã thức trắng đêm.
Chàng rất mau khôi phục lại tâm tình bình thường. Ăn xong bữa sáng, chàng để nàng ngồi bên cạnh mình, lấy ra vải bông tẩm thuốc nhẹ nhàng lau ba cây ngân châm.
“Có đau không?”, nàng chợt hỏi, không biết tại sao tay run lên.
“Không đau.”
Trong phòng tĩnh lặng thoang thoảng mùi hương nhẹ.
Nàng nhìn đồ đạc xa lạ trong phòng cùng với cái người mà thật ra cũng rất “xa lạ” đang đứng trước mặt, không khỏi có chút hưng phấn.
Sau ba châm, tất thảy trước mắt sẽ lập tức trở nên thân quen.
Tay của chàng rất vững vàng, chậm rãi làm những khâu chuẩ