Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3142 lượt.

hỉ ngơi cho tốt”, chàng nói.
    “Nói cho thiếp, cái rương ấy để ở đâu?”, nàng bỗng hỏi.
    “Rương nào?”
    “Cái rương chàng khóa đi khóa lại ấy.”
    Chàng hơi sững người, hỏi: “Sao nàng biết chuyện này?”.
    “Sáng nay thiếp tới nhà bếp định làm cho Tinh Nhi một bát trứng gà hấp, có chuyện trò với Lưu tẩu. Là Lưu tẩu kể cho thiếp”, nàng nhìn vào mắt chàng, nói: “Đồ đạc trước đây của thiếp đều bỏ cả trong rương ấy, đúng không?”.
    Chàng tránh ánh mắt nàng, lãnh đạm nói: “Ta đã phái người chuẩn bị tất cả đồ đạc cần thiết rồi… nàng không cần tìm đồ cũ làm gì.”
    “Thiếp muốn xem chiếc rương ấy”, nàng không bị lay động, kiên định nói.
    “Ta không thể mở nó ra nữa.”
    Chàng nhắm mắt lại, cố ý không nhìn đôi mắt long lanh của nàng.
    “Lẽ nào bên trong có thứ gì thiếp không thể xem”, ánh mắt lạnh đi, nàng hỏi.
    “Không có.”
    “Thế thì chàng nói cho thiếp, chiếc rương để đâu?”
    Trầm mặc hồi lâu, chàng đáp:
    “Không.”
    Nàng hít một hơi lạnh, rút trong lòng ra một cái gói bằng giấy dầu: “Ba mảnh giấy này thiếp luôn đem theo. Hôm qua chàng nói, đấy là thiếp xé từ một cuốn sách. Cuốn sách ấy cũng ở trong rương, phải không?”.
    Chàng than: “Nàng muốn biết cái gì?”.
    “Thiếp muốn biết trước đây mình làm những gì.”
    “Ta đã nói hết cho nàng rồi…:
    “Không, chưa đủ!”
    Nói xong câu này, nàng xoay người bỏ đi.
    Hà Y, ký ức của nàng không thuộc về ta. Chàng nhìn theo bóng lưng nàng, cười khổ.
    Cái rương đó ắt sẽ không để ở nơi cách phòng ngủ của chàng quá xa. Nàng chạy vào nhà, kiểm tra kỹ càng thư phòng với phòng ngủ một lượt, không thu được gì liền tiến vào tàng thư thất rộng rãi thâm u.
    Vừa bước vào nàng lập tức ngây ra.
    Trên những kệ sách bằng gỗ nặng nề to lớn từ dưới lên từ trên xuống cơ man toàn sách là sách nhưng không phải là đặt chỉnh tề từng lớp từng lớp. Nàng đi qua cửa, ở bên trong mơ mơ hồ hồ dạo qua dạo lại mấy vòng, rồi lại trở về đúng cửa ra.
    Nàng đột nhiên hiểu, mấy cái giá sách này vốn là mê cung. Nàng lại vào một lượt nữa, phát hiện bất kể đi như thế nào thì hoặc là đi vào ngõ cụt, hoặc lại vào chỗ nào ra nguyên chỗ đó.
    Bên trong này chỉ có sách, nhiều không đếm xuể.
    Tàng thư thất của chàng là một mê cung.
    Có điều nó đương nhiên không ngăn nổi nàng.
    Sau hàng kệ sách cuối còn cách tường một quãng rất rộng, nàng nhảy lên kệ, len người qua khe hẹp, dễ dàng tuột xuống sau lưng kệ.
    Cuối cùng nàng cũng thấy chiếc rương sắt ấy.
    Nạy bật khóa chẳng hề tốn của nàng bao nhiên sức lực, chỉ là nàng bị sức cánh tay của bản thân làm cho giật mình. Lúc mở cái rương, nàng hơi kích động nên động tác quá mạnh, một lớp bụi mỏng trên nắp bắn tung lên khiến nàng hắt hơi liền mấy cái. So với căn phòng sách không có lấy một hạt bụi, hiển nhiên cái rương này đã rất lâu chưa từng được mở ra. Trừ phi trèo qua giá sách cao nhất, nếu không bộc nhân thường tới lau dọn cũng rất khó phát hiện mà lau chùi, Mộ Dung Vô Phong càng không thể.
    Nàng thắp nến. Cái rương rất lớn, bên trong chứa đầy. Trên cũng là mười mấy cuộn tranh. Nàng mở xem từng cuộn, bút pháp rất tinh tế, người trong hoạ bức nào cũng là nàng. Một cái lồng đèn bát giác, mỗi một mặt đều có vẽ một cô gái áo tím múa kiếm. Nàng cầm lên tay xem thật kỹ, sau đó đặt vào lòng bàn tay đẩy nhẹ, lồng đèn liền xoay, kiếm của cô gái áo tím cũng chuyển động.
    Ngọc thiền tản mát khắp nơi.
    Dưới lớp y phục là từng sấp từng sấp giấy luyện chữ đóng thành quyển nhỏ. Mở ra xem, đây là chữ chàng dạy nàng viết, hàng trên cùng là một dòng chữ ngay ngắn trôi chảy, là do chàng viết. Kế đến là những dòng nguệch nguệch ngoạc ngoạc giun giun dế dế, chắc là chữ của bản thân mình. Xem từng cuốn tùng cuốn một, dần dần chữ của nàng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng chỉnh tề, cuối cùng cũng tự thành một thể rồi. Giờ nàng mới biết chữ trên mấy mảnh giấy rách kia vốn là bút tích của mình… Cuốn sách đó là nàng chấp bút cho Mộ Dung Vô Phong.
    Chỉ có thể nhận biết bản thân theo cách này sao? Nàng lấy từng vật từng vật trong rương ra xem xét kỹ, lần sờ, rồi ngửi… Đã cách mấy năm, mùi ngày xưa đã mất cả, còn lại chỉ là mùi gỗ mà thôi. Nàng một mình xem rất lâu, mãi mới tìm được cuốn y thư vấy máu đặt dưới một đống ngọc thiền.
    Giờ đây máu đã biến thành màu đen cả, mùi tanh của máu đã chẳng còn. Mấy trang đầu bị máu thấm đã co nhăn lại. Nàng đọc kỹ mấy dòng, rất nhanh đã tìm được ba trang bị khuyết nọ.
    Chẳng cần đối chiếu, trong mấy năm tịch mịch nhất đời nàng kia, nàng đã nhớ kỹ từng góc cạnh của ba mảnh giấy như lòng bàn tay, vẫn thường tưởng tượng nửa còn lại sẽ có hình thù thế nào.
    Nàng nhận ra bản thân hoàn toàn không hiểu được cuốn sách này viết gì, nàng chẳng biết chút gì về y học.
    Đang định đem đồ đặt hết về chỗ cũ, nàng chợt phát hiện dưới cuốn sách còn có một chiếc hộp đen. Trong chiếc hộp đen còn một cuốn sách khác. Cuốn sách này rất mỏng, trang đầu


XtGem Forum catalog