Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3053 lượt.
vậy.”
“Người mù làm thế nào luyện đao?”
Tiểu Phó còn trẻ, so với Đường Tiềm còn nhỏ hơn mấy tuổi, hắn lớn lên ở tái ngoại, nói chuyện thẳng thắn, rất dễ khiến người ta nghẹn lời.
Đường Tiềm không hề bận tâm: “Phó đại hiệp cũng là một người què, dường như người còn có bệnh khác nữa. Có điều đao pháp của ông ấy vẫn rất cao cường.”
Tiểu Phó hơi sững người, nói: “Tỉ võ hôm nay, ta sẽ không dùng tay trái, bởi vì ta không muốn chiếm tiện nghi của người khác.”
Đường Tiềm lãnh đạm nói: “Tốt nhất ngươi nên dùng cả hai tay, nếu không ngươi sẽ thua.”
Khuôn mặt hắn cứng lại, tựa như có chút tức giận.
Tiểu Phó nói: “Đã đến lúc rồi, mời.”
“Mời.”
“Keng” một tiếng như long ngâm, hai người đồng thời rút đao.
Tiếp đó trước mắt mọi người loang loáng, bóng hai người đã nhảy lên, phi qua một khoảng mười trượng tới giữa đầm lầy.
Đây tuy chỉ là một khoảng nho nhỏ thuộc phạm vi đầm Vân Mộng to lớn của Ngạc Tây nhưng đầm lầy thì vẫn là đầm lầy.
So với đất bằng, so đao trên đầm lầy khẳng định khó hơn rất nhiều.
Nhìn tựa như một khu ruộng bình lặng nhưng trên thực tế đó là một lớp bùn lớn từ từ di động. Trong bùn còn lẫn cành cây và xác thối của động vật, tuy đã chìm vào nơi sâu nhất bên dưới nhưng vẫn giải phóng ra từng đám bọt khí.
Dưới bóng đêm u tối nhất nơi đây, trên đầm lầy lại sinh trưởng đầy những đám quyết thảo và cát đằng. Tỏa ra một bầu không khí vừa cổ quái dụ nhân mà lại mang mùi tử vong.
Hai bóng người phiêu du trên đầm lầy, mũi chân thỉnh thoảng lại điểm lên đầu ngọn cỏ, giống như hai con chuồn chuồn chập chờn trong đám hoa.
Ánh mắt của Ngô Du lại một mực dõi theo dải dây lưng màu đỏ tươi trên lưng Đường Tiềm. Nàng không thể không thừa nhận, cho dù mình hoàn toàn là người ngoài nghề nhưng trận chiến này đúng là rất đáng xem.
Có điều những người đứng ngoài đầm lầy và trên khoảng đất chưa chắc đã phân biệt nổi hai bóng kia với màn đêm trên đầm lầy. Thực ra, mọi người chỉ nghe thấy tiếng đao bất chợt vọng tới, mà không hề nhìn rõ động tác của hai người.
“Đệ nói xem, liệu Đường Tiềm có đột nhiên phóng ám khí không?”, Long Diễn Chi giả vờ nói với Long Hy Chi, giọng cực kỳ chói tai.
“Tám chín phần. Hắn dẫn dụ Tiểu Phó vào đầm lầy, vốn là định làm điều mờ ám”, Long Hy Chi nói.
Trong đám người quả nhiên có không ít người lầm rầm nghị luận riêng.
Tiếng xì xào vừa vang lên cũng rất nhanh lắng xuống, bởi vì hai bóng đen đã trở về khoảng đất trống.
Bóng đao đan nhau, lửa tóe tứ phía.
Đao của Tiểu Phó chậm dần, hắn một mực lùi về sau.
Người trong nghề đã nhìn ra Đường Tiềm chiếm thế thượng phong.
Trong chớp mắt đã qua ba mươi biến chiêu, đao quan và nhân ảnh như sóng lay trăng vỡ, gió cuốn hoa tung.
Tiểu Phó đột nhiên mạnh mẽ sải một bước về phía trước, dồn sức ra một đòn.
Bóng đao nhoáng lên rồi tiêu thất.
Cả hai người đều dừng tay.
Tiểu Phó mặt mày trắng nhợt, lên tiếng: “Ngươi thắng rồi.”
Đường Tiềm lãnh đạm nói: “Nhường nhịn rồi.”
Lời vừa dứt, Tiểu Phó đổ ập xuống đất.
Tất cả tựa như vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Cố Thập Tam đã ôm lấy Tiểu Phó, biến mất trong đầm lầy.
Đường Hoài đi tới, vỗ vai Đường Tiềm hỏi: “Đệ đã giết hắn?”
Đường Tiềm nói: “Không.”
Chương 7: Nụ cười của người lạ mặt
Đường Hoài định nói gì đó, chợt thấy sắc mặt Đường Tiềm khẽ đổi, đành nén lại.
Người này ngày thường trông thì rất ôn hòa, cũng rất ít đắc tội với người khác nhưng một khi tức giận, trên mặt sẽ có thần sắc nghiêm nghị lạnh lùng hệt như phụ thân hắn. Cứ trông vào danh vọng của phu phụ Ẩn đao, Tiềm đao trên giang hồ làm mưa làm gió, lập môn phái khác thật dễ như lật bàn tay. Sự che chở của Đường môn với họ mà nói chỉ là một thứ trói buộc phiền lụy. Huynh đệ Đường gia từ nhỏ có ai là chưa bị Đường Ẩn Tung trách phạt? Bị ông ta chấp hành gia pháp cũng chẳng ít. Mọi người trông thấy Đường Tiềm, trong lòng đều không tự chủ được mà nhớ tới bị tam thúc tính tình lạnh lùng, cực kỳ quy củ đó. Cho nên tuy Đường Hoài xác định Tiểu Phó là lực lượng của Vân Mộng cốc, đáng lẽ phải cố mà giết đi nhưng bởi vì vừa mới tiếp quản Đường môn, thực lực chưa ổn định, Đường Tiềm lại là người vừa đánh thắng trận, hắn không thể không tôn trọng cách làm của Đường Tiềm.
Trận quyết chiến này kết thúc quá nhanh, bất kể là kẻ ở xa hay người đứng gần đều cảm thấy không đủ ồn ào náo nhiệt, xem không đã mắt. Chỉ có vài người mới hiểu được những gì kinh tâm động phách trong đó. Trận chiến vừa kết thúc, đám người đã nhanh chóng rời đi. Trong chớp mắt, Phi Diên cốc đã biến thành một nơi cực kỳ yên tĩnh.
Lúc ấy trăng trùm lên núi, sáng tỏ chốn hoang vu. Khói sương ẩn trong khe núi, vạn vật trầm mặc.
Tiếng côn trùng mùa thu khẽ khàng tựa như cũng bị sương móc dần dần đông cứng.
Chốn đồng không mông quạnh chỉ có từng cơn gió lùa qua sơn cốc, len qua rừng rậm, lay động đám cây phía xa xào xạc xào xạc.
Đêm lạnh buốt như nước, xen lẫn thêm tiếng vượn hú ở gò núi nơi xa