Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3055 lượt.

khiến người ta cảm thấy thê lương bội phần.
    Người đứng ở khu đất bằng vốn chẳng quen biết nhau, nơi tỉ võ cũng chẳng phải chỗ kẻ có tiền ăn nhậu, tự do chè chén, tự do ăn uống, tự do ca hát, tự do chuyện trò. Tất cả chỉ thoáng chào hỏi một chút rồi ai làm việc nấy.
    Mọi người đều chú ý, có một cô gái mặc áo choàng tuyền một màu đen, đứng yên lặng dưới bóng cây.
    Nữ cao thủ trong giang hồ không hề nhiều, gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu mấy người ấy mà xuất thủ, nam tử có võ công cao cường cũng chưa chắc là đối thủ của họ.
    Cho nên loại nữ nhân này tính tình rất khó chiều, căn bản là không nên chọc vào. Với lại, nam nhân lấy được bọn họ cũng rất lợi hại.
    Thế là mọi người không dám mạo muội tới chào hỏi cô gái thần bí này.
    Người đang đứng dưới bóng cây là Ngô Du đương nhiên chẳng biết được suy nghĩ này của người trong võ lâm. Nàng đang khốn khổ đợi Hà Y quay lại đón mình.
    Hà Y nói đi là đi, nhưng đi rất lâu rồi mà không quay lại.
    Lúc ở đây, Ngô Du rành rành thấy Sơn Thủy và Biểu Đệ đồng thời rời đi nhưng lại không lên tiếng gọi bọn họ. Nàng không muốn để một nam nhân ôm mình vượt qua đầm lầy.
    Dần dần bốn phía chỉ còn lại toàn người lạ.
    Sau rồi người lạ cũng đi hết, xung quanh là sự yên lặng ghê người. Chỉ có mấy huynh đệ Đường môn là còn ở lại thấp giọng trao đổi.
    Nàng cúi gằm đầu xuống, co người trong lớp áo choàng, ẩn mình dưới bóng cây đại thụ.
    Sương đêm ngày một dày, mây che kín bầu trời, ánh trăng ngày càng ảm đạm.
    Một nỗi sợ hãi sâu trong cốt tủy lặng lẽ bao trùm lấy nàng. Thân thể nàng bắt đầu không sao tự chủ được mà run lên. Cừu địch của sư môn đứng cách nàng không xa, đang to nhỏ sau lưng nàng, lại còn giả bộ hoàn toàn không phát hiện ra nàng.
    Nàng biết bản thân rất bắt mắt. Lúc tỉ võ đã có bao nhiêu người quay đầu lại, nhân lúc nàng không chú ý, len lén nhìn nàng.
    Ai cũng biết ở chỗ này, dưới cây này, có một nữ nhân áo đen đang đứng.
    Đột nhiên trong đầu nàng loáng lên một hình ảnh.
    Đó là một người nàng từng chữa trị, một cô gái… bị người ta cưỡng bức, thần kinh không bình thường. Cho dù nàng đã trị hết tất cả vết thương bên ngoài, nhưng đến ngày hôm sau, lúc nàng bưng thuốc tới cô gái ấy đã lặng lẽ treo cổ trong chính căn phòng của mình.
    Nghĩ tới đây, nàng bắt đầu lần tìm mấy thứ đồ trong túi của mình.
    Chỉ có một cái lược gỗ, một chiếc khăn tay.
    Lúc lên đường có Hà Y bầu bạn, nàng cũng chẳng mang theo gì, trên người không có lấy một thứ đồ phòng thân.
    Nàng lén đưa chân dò dẫm, rồi cúi xuống nhặt một hòn đá giấu vào người.
    “Nếu quả thật không xong, mình cũng có thể cắn lưỡi tự vẫn”… trong lòng nàng thầm nhủ.
    Cách này tuy đã đọc trong sách nhiều lần nhưng chưa từng thấy có người thực sự làm.
    Tự cắn lưỡi mình?... Nó sẽ như thế nào?
    Hành nghề y bao nhiêu năm, nàng đã hình thành một thói quen nhìn người khác: bất kể là bệnh nhân gì, trong mắt nàng đều như một loại sinh vật đông cứng trong hổ phách, nàng có thể tùy ý quan sát, xoay qua lật lại, lúc cần thiết còn có thể mổ banh ra.
    Cho nên nàng biết, sâu trong nội tâm tất cả nữ nhân đều ghét đại phu.
    Nam nhân bất cứ lúc nào cũng có thể coi thân thể mình là một khối hổ phách, cái gì mà cạo xương trị thương, cái gì mà tráng sĩ chặt tay, cái gì mà coi chết như về… Nữ nhân thì vạn vạn lần không làm được. Nữ nhân chỉ có cảm giác không có thân thể.
    Nàng vội vàng mở mắt ra, trong miệng đột nhiên có một tư vị kỳ diệu.
    Tựa như đột nhiên nhớ tới cái gì, nàng mừng rỡ sờ lên mái tóc mình.
    Trên đó có một cây thoa rất nhọn, chỉ tiếc là bằng vàng nguyên chất, quá mềm. Nàng vẫn rút nó xuống giấu trong tay, vạn nhất có chuyện xảy ra, chí ít nàng vẫn biết có một huyệt đạo chọc vào là chết. Chết như thế cũng sẽ không đau đớn lắm.
    Có điều khuôn mặt nàng sẽ méo mó thành bộ dạng rất đáng sợ.
    Nàng từng trông thấy một nam nhân chết như thế, tất cả các đường nét và chỗ lồi lõm trên khuôn mặt sẽ biến dạng tựa như đóa hoa nở bung hoặc như gợn sóng lăn tăn lan ra bốn phía. Tình trạng ấy cứ như ăn nhầm thứ gì đó trong một buổi tiệc thịnh soạn, hay như lúc tế tổ mà bệnh dạ dày phát tác. Nói tóm lại, mặt của anh hề trông cũng không cổ quái buồn cười như thế.
    Cái chết của anh ta rõ ràng rất đáng buồn, nhưng mọi người nhìn thấy khuôn mặt người quá cố thì lại không nhịn được len lén cười.
    Những việc một đời người trải qua vốn không hề tuân theo một hướng nhất định, đây thực sự là một việc đáng tiếc nuối.
    Ngô Du cảm thấy sợ hãi với chính những tưởng tượng sinh động của mình… dường như những thứ ấy toàn bộ là việc đang diễn ra… cơ thịt trên mặt nàng không tự chủ được mà giật giật.
    Làm thế nào bây giờ? Mình phải làm sao đây? Nàng tự hỏi đi hỏi lại trong đầu.
    Dần dần, nàng thở phào một tiếng. Rõ ràng người của Đường môn không hề phát hề phát hiện ra nàng, bọn họ lục tục bỏ đi rồi. Sau chót, Đường T