Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3058 lượt.

iềm cũng thong thả đi về phía bờ đầm lầy.
    Mây trên trời càng lúc càng nhiều, trời cũng càng lúc càng tối. Nếu không phải đây là một nơi khá rộng và thoáng, nàng gần như không phân biệt nổi đâu là bóng cây, đâu là bóng người.
    Cả người nàng mềm nhũn đi, ngồi xuống cạnh cái cây, vừa quan sát bước chân của Đường Tiềm, vừa tuyệt vọng đợi Hà Y quay lại.
    Đường Tiềm mới đi vài bước đột nhiên lại dừng lại.
    Sao thế? Hắn phát hiện ra điều gì sao?
    Nàng nín thở, tim đập thình thịch, cảm thấy bản thân căng thẳng tới sắp xỉu đến nơi.
    Sau đó, hắn chợt quay người, đi về phía nàng!
    Nàng đã bị dọa tới không dám động đậy nữa rồi.
    Bước chân của hắn rất kiên định, tựa như biết nơi đây có một người, đợi tới khi đi tới trước mặt nàng, thần thái trên mặt trở nên do dự.
    Nàng ngồi im thin thít, nín thở, hình như chỉ còn mỗi cách này bản thân mới có thể biến mất trước mắt tên mù kia.
    Thật sự biến mất được sao?
    Hồi còn nhỏ, nàng thường chơi trốn tìm, đây đã là chuyện của mười mấy năm về trước. Lúc hắn thong thả bước về phía nàng, thật giống như nàng sắp bị người đi tìm tóm được đến nơi, không tự chủ được mà hét lên một tiếng, nâng hòn đá trong lòng phang thẳng về phía đầu Đường Tiềm!
    Hắn tóm lấy tay nàng một cách chuẩn xác, hỏi: “Chúng ta biết nhau à? Sao vừa thấy tôi cô đã muốn động thủ rồi?”
    Nàng gào to: “Ngươi chớ có động vào ta! Nếu còn chạm vào ta, ta sẽ cắn lưỡi tự sát!”
    Đường Tiềm khẽ cười nhạt, buông tay nàng ra: “Thì ra là Ngô đại phu.”
    Nhân cơ hội đó, nàng giơ cây thoa vàng lên đâm thẳng vào cổ họng hắn!
    Hắn đành tóm tay nàng lại, đoạt lấy cây thoa vàng trong tay nàng.
    Kế đó, nàng dùng chân liều mạng đạp hắn, đương nhiên nàng biết nam nhân có một chỗ rất sợ bị đạp. Cho nên nàng không hề do dự đạp thẳng vào nơi ấy.
    Đường Tiềm đưa chân chặn chân của nàng lại, nhẹ nhàng tránh thoát.
    “Đại phu có khác, đạp người mà cũng có học vấn hơn người thường”, hắn bật cười.
    “Ngươi… ngươi muốn làm gì? Chớ có mưu đồ xấu xa, Hà Y sẽ tới đón ta ngay bây giờ”, nàng thở hổn hển nói, trong lòng run rẩy.
    Hắn chẳng để tâm, khoanh tay, vui vẻ nói: “Tôi chỉ đang nghĩ, một đao đêm qua, bây giờ nên đem trả cô nhỉ? Hay là…”.
    Mới nói được một nửa, nàng đã cắm đầu cắm cổ chạy.
    Mây dày sớm đã che khuất ánh trăng, bốn phía tối đen như mực. Lòng Ngô Du rối tung rối mù, cuống cuồng chạy, chẳng phân đông tây, đợi đến khi nàng nhận ra mình chạy nhầm chỗ thì đã muộn mất rồi, hai chân nàng đã lún xuống bùn lầy.
    Nàng càng muốn rút chân ra thì lại càng chìm nhanh hơn, phút chốc, bùn đã ngập tới gối.
    “Cứu tôi với!”, nàng kêu lớn. Sau đó thân thể bỗng căng ra, Đường Tiềm đã kéo nàng ra khỏi bùn, lôi lên đất bằng.
    “Ta không cần ngươi cứu ta!”, nàng sắc giọng quát.
    Còn chưa kịp định thần, Đường Tiềm đã ăn một cước hung dữ của nàng. Kế đó, nàng lại vùi đầu chạy vào trong rừng rậm.
    “Trong rừng có sói…”, Đường Tiềm ở sau lưng nàng nhả ra một câu.
    Đã chạy tới bờ rừng, nghe được câu này nàng vội dừng lại, lông mày dựng lên, quay người giận dữ quát: “Đường Tiềm, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”.
    Hắn nhạt giọng nói: “Tôi chỉ định hỏi, một mình cô đứng đó có sợ không? Có cần giúp gì không?”.
    “Phi! Người của Đường môn tốt thế sao? Chẳng qua là ngươi muốn… muốn mưu đồ làm chuyện xấu xa! Ta nói cho ngươi biết, họ Đường kia! Nếu ngươi dám vô lễ với ta, ta thà để sói ăn thịt cũng quyết không chịu nhục!”, nàng cao giọng nói.
    “Chậc chậc, câu này nghe không tệ, rất tráng liệt”, Đường Tiềm bắt đầu cười, nói tiếp: “Nếu cô đã không sợ, cũng không cần giúp đỡ, vậy tôi cáo từ”.
    Nói xong, hắn quay người bỏ đi thật.
    Bước chân của hắn vẫn có chút khập khiễng, mà thật ra là cực kỳ khập khiễng.
    Ngô Du lại nhớ tới một đao mình đâm tối qua.
    “Này! Đường Tiềm!”, nàng chợt cất tiếng gọi.
    Đường Tiềm quay người lại, hỏi: “Lại có việc gì nữa?”
    “Đưa ta ra với”, rõ ràng là nhờ vả hắn vậy mà giọng điệu nói ra lại biến thành như ra lệnh.
    Đường Tiềm bước tới, hỏi: “Cô biết khinh công không?”
    Nàng lắc lắc đầu, một lúc sau mới phát hiện ra hắn vẫn đang đợi mình trả lời, mới nhớ Đường Tiềm là người mù, chẳng thể nhìn thấy mình bèn nói: “Không, không biết chút nào.”
    “Thế tại sao cô còn muốn tới đây góp vui?”
    “Ta chỉ là muốn tới xem ngươi sẽ chết ra sao, thế thôi. Ai ngờ ngươi lại không chết, thật đúng là khiến người ta thất vọng”, nàng cao giọng không biết ngượng nói với hắn.
    “Câu này nghe không được nhân đức cho lắm”, hắn lắc lắc đầu.
    “Ta chính là người như thế đấy! Trước giờ vẫn thế! Ngươi quản được sao!”
    “Tôi muốn đưa cô ra thì phải ôm cô, cô có phiền không?”, hắn từ tốn buông một câu.
    “Cầm lấy!”, nàng kéo tay hắn, đưa cho hắn một vật vừa mềm vừa nhẹ.
    Hắn sờ sờ, hỏi: “Đây là cái gì?”
    “Găng tay, đeo nó lên là ngươi có thể ôm ta rồi”, nàng