XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3065 lượt.

nói.
    “Từ trước tới giờ tôi không đeo găng tay”, hắn ném trả thứ ấy cho nàng.
    “Tôi đếm từ một tới ba, cô tự quyết định có muốn đi với tôi không”, hắn nhạt giọng đếm: “Một”.
    “Đeo găng tay thì có làm sao? Sao ngươi không chịu đeo?”
    “Hai.”
    “Ta lại sợ ngươi sao? Lẽ nào không có ngươi thì ta không dám ở lại đây? Nực cười!”
    “Ba.”
    “Được rồi, không đeo thì không đeo…”, nàng phải thỏa hiệp rồi.
    Đường Tiềm ôm lấy nàng, tung mình phi qua đầm lầy. Đôi tay nàng ôm chặt lấy cổ hắn, suýt nữa bóp chết hắn.
    Bùn đất dưới chân đã cứng chắc, hắn dừng lại, nhẹ nhàng đặt nàng xuống: “Đến rồi.”
    Ngô Du buông một tiếng “Đa tạ”, giọng điệu chẳng có lấy nửa phần nhiệt thành.
    “Tạm biệt”, hắn nói.
    “Tạm biệt”, nàng nói.
    Hắn đi về phía tây, nàng đi về phía đông.
    “Này!”, nàng lại gọi hắn.
    “Còn gì cần phân phó nữa?”, Đường Tiềm dừng bước.
    “Ở đây sao tối thế này? Sao giơ tay chẳng nhìn thấy ngón?”, Ngô Du ngó xung quanh bóng cây đen đặc, không khỏi chùn chân.
    “Bởi vì giờ là nửa đêm.”
    “Ta không nhìn thấy đường, ngươi… ngươi có đánh lửa không?”
    Đường Tiềm nghiêng đầu, khoanh tay, cười tủm tỉm với nàng.
    “Ngươi cười cái gì?”, nàng hỏi.
    “Cô tìm người mù xin lửa?”
    Mặt Ngô Du lập tức đỏ bừng, đành nói: “Vậy ngươi nói cho ta, đường trước mặt phải đi thế nào?”
    Hắn lại tủm tỉm cười nhìn nàng.
    “Ngươi lại cười gì nữa?”
    “Cô tìm người mù hỏi đường?”
    “Ta…”, nàng cứng họng.
    Nghĩ một lúc, Ngô Du nói: “Ở đây rõ ràng chỉ có một con đường là đi về phía đông. Tại sao ngươi lại đi ngược về phía tây?”
    “Bời vì ở đó có người đợi tôi?”
    “Đợi ngươi? Để làm gì?”
    “Bởi vì tôi không quen thuộc nơi này, rất dễ bị lạc đường”, Đường Tiềm lạnh nhạt giải thích.
    Thì ra hắn vẫn cứ là một kẻ mù, tuyệt đối không hề thần thông quảng đại như nàng tưởng tượng.
    “Ta sợ đi một mình, ở đây tối quá”, nàng ấp úng.
    “Tôi đưa cô đi một đoạn vậy. Trước mặt có lẽ phải đi thêm một canh giờ nữa sẽ tới Thần Nông trấn, nếu như… vậy sẽ nhanh hơn một chút”, hắn định nói, “Nếu như tôi ôm cô thi triển khinh công thì sẽ nhanh hơn một chút”, lời ra tới môi thì lại cảm thấy không ổn, bèn lược bớt vài chữ trong đó, nghĩ hẳn nàng có thể hiểu ý tứ của hắn.
    “Không”, Ngô Du cắn môi, nhẹ giọng đáp.
    Hắn không nói gì nữa, chỉ đành giống như một tên vệ sĩ theo sau nàng.

 




Ánh trăng mông lung, mấy vì sao trên trời thoáng nhấp nháy, chẳng dư ra chút ánh sáng nào xuyên xuống khu rừng.
    Con đường nhỏ vô cùng yên ắng, hai người sánh vai đi dọc con đường, không ai nói câu gì.
    Một lúc sau, cuối cùng Đường Tiềm không nhịn được bắt chuyện: “Khẩu âm của cô không giống với người ở đây.”
    “Nguyên quán ở Tô Châu.”
    “Mẹ tôi cũng thế”, hắn nói.
    “Cả nhà cô đều chuyển tới đây?”, hắn lại hỏi.
    “Phụ thân ta là mệnh quan triều đình, phạm tội chết trong lao tù. Mẫu thân tự vẫn, toàn gia bị tịch biên, chỉ còn lại một huynh đệ, lại là một kẻ chơi bời trác táng, trừ việc đòi tiền ta thì chẳng biết làm gì cả”, nàng một hơi nói xong, lạnh lùng trợn mắt nhìn hắn hỏi, “Các hạ còn gì muốn hỏi không?”
    “Xin lỗi.”
    Giọng hắn đột nhiên trở nên rất nhu hòa, trong lòng thoáng chút bi thương. Xem ra người đen đủi trên đời không phải chỉ có mỗi mình hắn.
    Lại lầm lũi đi thêm gần nửa canh giờ nữa, Đường Tiềm đột nhiên đứng lại.
    Ngô Du luôn đi cạnh hắn, đành đứng lại theo.
    “Ra đi”, Đường Tiềm cất tiếng hướng đến khoảng mờ tối trước mặt.
    Có người vỗ tay bước ra từ trong rừng.
    Xôn xao một lúc, giữa con đường chợt sáng bừng lên nhờ mười mấy ngọn đuốc.
    Một đám người đã bao vây hai người họ lại.
    “Đã lâu không gặp rồi, Đường Tiềm”, một thanh niên áo tím cầm đầu cất tiếng.
    “Mạnh Đồng?”, Đường Tiềm thoáng sững người.
    “Không sai. Đây chẳng phải là oan gia ngõ hẹp đâu, bọn ta cố ý tìm tới tận cửa đấy. Thế nào? Chỉ có mình ngươi thôi sao? Òa, Đường cô nương cũng ở đây. Hôm nay cô không mang Ngũ độc thần châm hả? Đúng rồi, Bách lạc thần mang lần trước trộm từ chỗ Phương động chủ dùng có sướng tay không?”
    Mạnh Đồng chưa từng gặp lão thập - Đường Linh của Đường môn cho nên ngộ nhận Ngô Du thành ả. Vừa nghe thấy “Đường cô nương”, thủ hạ của hắn đều đồng loại không tự chủ lùi lại một chút, rõ ràng rất đề phòng, bộ dạng cực kỳ úy kỵ.
    Thứ “Bách lạc thần mang” này là ám khí mật truyền của Ngũ Tiên giáo vùng Vân Nam, thường dùng cung tên giấu trong tay áo phát xạ. Sau khi trộm được, Đường Thập còn cải tiến thêm, giấu vào một ống châm cực kỳ giống “Bạo vũ lê hoa châm”, một lần có thể bắn ra hơn trăm mũi, gọi hay ho là “Ngũ độc thần châm”, ngay lập tức đã nổi tiếng khắp giang hồ.
    “Đường mỗ có đức có tài gì mà có thể phiền tới bảy vị động chủ của Ngũ Tiên giáo cùng nhau tới đây?”, Đường Tiềm nói, mi mày khẽ nhíu lại, đứng lên ph