Tác giả: Erle Stanley Gardner
Ngày cập nhật: 22:51 17/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
ói thế nào?- Tôi nhận con vịt đó là của tôi mà Adams đã mang nó đi từ nhà tôi.- Thế ông nghĩ Adams đã ám sát tay thám tử tư đó à?- Tất nhiên cậu ta đã giết thằng cha đó.- Thế ai đã nhồi cho ông ý nghĩ như vậy?- Thế ông không biết vụ giết người đã xảy ra như thế nào à. Một trò thí nghiệm hóa học? Milter đang ở trong bếp chuẩn bị pha rượu hồi cho người khách và hắn. Kẻ giết người lấy trong tủ chiếc bình con đổ dung dịch axit clohyđric vào rồi đặt phía sau chiếc bếp ga. Sau đó gã nói: "Bây giờ tôi phải đi đây. Tạm biệt Leslie". Nhưng trước khi rời nhà bếp gã bỏ một ít cyanua tan trong dung dịch axit. Chưa kịp nhận ra thì hắn đã chết rồi. Chính nhờ đường bị cháy trong cái xoong cạn hết rượu làm khói bốc mù mịt đã cứu viên cảnh sát thoát chết vì ngay từ đầu ông này đã chú ý đề phòng..- Thật vô cùng hấp dẫn - ông nói - Milter chuẩn bị pha rượu hồi cho hắn và người khác ư?- Đúng, trên bàn đặt sẵn hai cái ly.- Như thế, theo tôi, phần sau lời giải thích của ông không vững. Nếu Milter chuẩn bị pha rượu hồi mời kẻ sát nhân thì kẻ đó không thể nào đơn giản đứng lên chào ra về ngay lúc đó được. Gã phải kiếm một cớ gì đó để đột ngột rút lui sau khi đã bỏ cyanua vào bình.- Ừ, chắc chắn như vậy - Witherspoon nói và nhìn luật sư qua làn khói thuốc xanh lơ.- Và việc đó lại đưa ta quay trở về đề tài con vịt. Điều gì đã khiến ông nhận đó là con vịt của ông. Tôi nghe nói ở Trung Quốc, người ta nhuộm lông vịt theo nhiều màu sắc khác nhau để đánh dấu chúng. Thế vịt của ông có làm như vậy không?- Mason, ông hãy thôi trò giễu cợt ấy đi. Ông biết quá rành đó là vịt của tôi, cái con mà Marvin mang đi.Không cau mày, Mason tiếp tục:- Tôi nghĩ khi ông ra trước Tòa và khai con vịt đó là vịt của ông. Chắc chắn luật sư bào chữa sẽ hỏi ông lứa vịt đó có bao nhiêu con?- Tám hay chín gì đó... tôi không nhớ chính xác.- Luật sư lại hỏi tiếp thế trong tám hay chín chú vịt con đó, chú nào Marvin mang đi?- Ơ! Đó là câu hỏi ngu xuẩn!Mason điềm nhiên nói tiếp:- Và tôi giả sử trong nhiều trang trại khác ở miền này, có thể có nhiều lứa vịt nở cùng ngày với lứa vịt của ông. Nếu ta xáo trộn các con vịt đó với bầy vịt của ông, liệu ông có nhận ra những con vịt nào của ông không?Witherspoon giận dữ, rít xì gà liên tiếp không trả lời.- Ông thấy chưa? - Mason kết luận - Tôi ngại ông hơi nông nổi khi quả quyết rằng ông nhận ra được con vịt con đó.- Viên cảnh sát cho biết con vịt con đó có vẻ kỳ lạ khi cùng với ông đi vào phòng ngủ.- Tôi không vào phòng ngủ với chú vịt con.- Tôi xin ông. Ông đừng giễu cợt nữa. Viên cảnh sát cho biết con vịt con đó có dáng dấp như sắp chết đuối.- Chết đuối à?- Đúng vậy, nhưng đó là theo lời viên cảnh sát.- Ồ! - Mason nói với vẻ khoan khoái - như vậy ông không phải bận tâm về chuyện xác nhận con vịt đó là vịt của ông nữa.- Ông muốn nói gì vậy?- Thì vịt của ông rất dễ nhận ra lắm mà! Chắc chắn đó là chú vịt duy nhất trong cả vùng này - và có thể là chú vịt duy nhất trên thế giới - không biết bơi.Mặt Witherspoon đỏ bừng:- Ông biết rõ lý do vì sao rồi. Marvin là nhà hóa học và cậu ta cho vào nước trong bể cá một chất gì đó.- A! - Mason nhướng cao đôi mày - Có một chất gì đó trong nước?- Đúng như vậy, vì con vịt chết đuối.- Con vịt thực sự chết đuối sao?- Không... Tôi nghĩ con vịt bơi lại được rồi.- Như vậy không phải có một chất gì trong nước làm con vịt chết đuối à?- Có lẽ không, không phải... Nhưng hơi độc làm nó bất tỉnh khiến nó không bơi được. Rồi khi người ta làm cho căn phòng thông gió thì nó lại hồi phục.- Vậy à? Tôi hiểu rồi... Hay lắm... Này ông Witherspoon, ở đây, ông sưu tầm được nhiều loại vũ khí đẹp. Ông có phải là nhà thiện xạ lớn của muôn đời không đấy?- Vâng - Witherspoon nói với giọng của người không muốn thay đổi đề tài câu chuyện.- Ông có hay săn vịt trời không?- Thường xuyên.- Thế khi ông bắn con vịt đang bay, tôi chắc nó chết ngay tức khắc?Niềm khoái cảm của người thiện xạ đã xâm chiếm Witherspoon trong chốc lát.- Ông nói đúng đấy. Khi người ta biết bắn vịt trời thì điều đó thường hay xảy ra. Con vịt nhận phần lớn đạn ghém khi đang bay và ngay sau đó rơi xuống chết ngay khi chưa kịp nhận biết có chuyện gì đã xảy đến với nó.- Nhưng người ta thường săn vịt trời trên mặt nước... Ông làm thế nào khi nó chìm xuống đáy hồ? Chắc phải dùng cái móc hay câu liêm thọc xuống nước để lôi nó lên?Witherspoon nở nụ cười hơi có vẻ đàn anh:- Ông Mason, cho phép tôi nói với luật sư có danh vọng như ông rằng hình như ông mù tịt về những vấn đề mà đa số cũng đều hiểu biết ít nhiều.- Thật sao? - Mason nói với vẻ ngạc nhiên.- Đúng vậy, những con vịt không chìm. Chúng nổi trên mặt nước ngay cả khi chúng chết.- A! Vậy thì hơi độc chết người không đủ làm cho con vịt trong bể cá nhà Milter bị chìm sao?Witherspoon chợt nhận thấy mình bị hố vì sa vào bẫy, mặt ông còn đỏ tía hơn lúc trước.- Mason, ông... ông...Mason vẫn nói với giọng ngọt ngào:- Tôi chỉ đơn giản vạch cho ông thấy ông ở tình trạng ra sao khi ông xác nhận con vịt đó. Và chắc chắn ông đã chỉ cho cảnh sát lần theo dấu vết Marvin phải không?- Tôi chỉ khai tôi nhìn thấy cậu Ada