Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2546 lượt.
ư vậy thì tôi cần gì tôi phải gọi tới ông. Lúc nãy tôi gọi mình tôi cũng được rồi.
-Lúc nãy mày mà gọi cảnh sát thì chúng nó còng đầu mày dắt đi liền.
-Sao thế?
-Vì không có ai làm chứng cho mày cả. Bây giờ thì chẳng những có tao làm chứng cho mày đã đi chơi suốt đêm với tao, mà còn có cả một băng ở hộp đêm Bahama nữa.
Thì ra vậy. Tôi quả thật là ngớ ngẩn.
Hai người chúng tôi lên phòng. Khu chung cư này đa số là dân nhà nghèo thất nghiệp cho nên buổi sáng thường vắng lặng. Chỉ có buổi chiều, buổi tối là đông.
Đứng trước cửa phòng, tôi vừa móc chìa khóa tra vào ổ thì ông Bob đẩy tôi ra, nói:
-Phòng mày từ lúc ra đi có người vào.
Tôi giật mình:
-Từ lúc nào, sao ông biết?
Ông Bob chỉ vào một miếng giấy nhỏ chỉ bằng một nửa cái móng tay nằm dưới đất, cười:
-Trước khi ra đi, tao đã nghĩ rằng nó sẽ trở lại. Tao chỉ muốn thử lại bài toán thôi...
Nói xong ông dằn lấy chìa khóa trong tay tôi:
-Tao sợ rằng bây giờ cái xác trong nhà mày cũng đã biến mất tiêu rồi.
Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì cả. Ông Bob vặn chìa khóa, đẩy cửa bước vào. Tôi ngạc nhiên đến độ muốn rú lên một tiếng: cái xác thằng Mike đã không cánh mà bay. Tôi thò tay bật đèn lên. Cả mấy tấm ra máu me tùm lum cũng biến mất luôn.
Thế này thì lạ thật. Ông Bob quan sát một lúc rồi nói:
-Đ.m. tao dám chắc với mày là thằng Jay đã trở lại đây.
Tôi nói theo sự nhận xét của mình:
-Nếu nó trở lại, không phải là một mình nó mà có ít nhất vài đứa nữa.
Ông Bob quay nhìn tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên:
-Sao mày biết?
-Một mình nó thì nó không thể dọn dẹp nhà tôi sạch sẽ như vậy. Ông coi xem, ngay cả sàn nhà cũng được lau chùi. Cái tôi không hiểu là nó làm vậy để làm gì? Tại sao nó lại kéo xác thằng Mike lên phòng tôi rồi lại trở lại khiêng cái xác đi?
-Cái đó tao cũng chịu.
Ông Bob đứng giữa nhà suy tư và trầm ngâm một lúc rồi nói:
-Theo tao thì như thế này. Lúc nãy tao vào đây nó có nhìn thấy. Mày biết những thằng biệt kích chuyên môn đi phục kích Việt cộng ở Việt Nam không phải là những thằng hiền hay là bỏ cuộc dễ dàng. Theo tao nghĩ thì nếu tao là nó, tao sẽ bỏ đi nhưng chừng nửa tiếng sau thì trở lại ngay. Và nếu tao trở lại ngay trong vòng nửa tiếng đồng hồ như binh pháp của biệt kích dạy thì làm sao mày thoát nổi tay tao?
Tôi nhớ lại chuyện thằng Jay kể về việc đi phục kích Việt cộng ngày xưa mà cảm thấy nổi gai gốc trong người. Đ.m. Việt cộng còn thoát không nổi nó thì làm sao tôi thoát nổi? Hơn nữa, nơi đây mới chính là giang sơn của nói.
-Nhưng tại sao nó không xông vào đây mà giết tôi?
Ông Bob nhún vai:
-Có thể là cái số mày chưa chết. Đúng hơn là sau khi bỏ đi, nó nghe lén điện thoại của mày và biết tao sắp tới nên không dám ra tay.
-Ông có biết thằng Jay à? Tại sao nó lại sợ ông?
Chuyện này thì ông Bob chỉ cười cười, không nói gì.
-Nhưng tại sao nó lại kéo xác thằng Mike đi? Cái này thì tôi chịu.
Ông Bob đưa tay lên vuốt mũi:
-Có lẽ nó đoán biết việc tao sẽ làm là gọi cảnh sát nên nó thanh toán cái xác đi.
Tôi vẫn như còn ở trong mê hồn trận:
-Tại sao nó lại sợ cảnh sát đến như vậy? Cảnh sát đâu có thèm để để ý tới một thằng da đen nghiện hút bị bắn mà nó lại lo. Ông thấy đó, thằng Rao chết thê thảm như vậy mà có ai thèm thắc mắc hay điều tra đâu?
Ông Bob lắc đầu, dường như đang để ý quan sát mấy chi tiết gì đó trên giường nên nói:
-Tao không biết nhưng theo sự suy nghĩ của tao thì chúng nó có buôn bán bạch phiến ở đây. Và bọn buôn bạch phiến thì rất sợ cảnh sát. Sau cái màn đùa giai ban đầu, suy nghĩ lại thì có lẽ chúng nó sợ cảnh sát tới điều tra thì sẽ lòi ra tùm lum nên nó mới cất xác đi.
Có lý. Tôi đi một vòng chung quanh phòng mình để xem xét. Vừa quan sát tôi vừa cảm thấy giận mình. Đời tôi hình như mỗi lúc một rớt sâu xuống cái thế giới mà tôi chẳng muốn ở chút nào. Tôi không biết tương lai rồi đây sẽ như thế nào nhưng tôi mơ hồ mường tượng ra rằng nó sẽ không êm đềm như mấy tháng trời làm người Vietnamese refugee vừa qua. Quả thật, nếu hồi ấy tôi nghe lời ông Bob, cho thằng Rao 25 xu thì đời tôi đâu có phải trải qua những giây phút khốn nạn như thế này. Cứ nhớ đến cảnh chúng nó khiêng ra khiêng vô cái xác trong nhà tôi là tôi thấy người muốn nổi gai ốc. Chỗ ở của một người, dù người ấy là dân tị nạn da vàng hèn kém như tôi hay là gì đi nữa thì vẫn phải là cái chỗ quan trọng nhất, bất khả xâm nhập nhất. Thế mà căn phòng của tôi, cái tổ ấm nhỏ nhoi nghèo nàn này ai muốn vào thì vào, ai muốn kéo xác chết vào đây thì kéo mà tôi hoàn toàn không có khả năng gì để bảo vệ thì quả thật là một chuyện khó tin mà có thật.
Suốt một đêm thức trắng với bao nhiêu là biến cố dồn dập đã làm cho người tôi thấm mệt, nhưng tôi đã cố gắng vì nghĩ rằng khi về đến nhà, tôi và ông Bob chỉ cần khiêng cái xác chết của thằng Mike thì yên hết mọi chuyện, hóa ra bây giờ lại đứng trước một hoàn cảnh khó khăn mới, hoàn toàn khác lạ và đầy thử thách. Trước thi ra khỏi nhà, tôi đã khóa cửa cẩn thận mà chúng nó còn vào được như chốn