Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Súng Ân Tình

Phát Súng Ân Tình

Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2468 lượt.

i nằm bẹp dí xuống đất, chỉ sợ mảnh lựu đạn nó nổ xuyên qua nước trúng mình. Một người đếm: "Này một, này hai, này ba..."
Nhưng đếm tới "này mười lăm, này mười sáu " mà vẫn chưa ai nghe được tiếng nổ kinh khiếp đang mong đợi. Một người chửi: "Đ.m. lựu đạn thúi..." Tuy chửi vậy nhưng cũng chẳng có ai dám đứng lên, chỉ sợ nó nổ bất ngờ. Người kia vẫn nằm yên, đầu ép sát xuống đất và kiên nhẫn đếm mãi cho đến "Này một trăm" thì mới giật mình nói luôn: "Đ.m. tao quên mở chốt lựu đạn thì làm sao nó nổ được..."
Thế là được một trận cười nhưng tình hình bây giờ khác xưa ngày xưa rồi. Tôi nói:
-Tôi có học ném lựu đạn ở trường bộ binh Thủ Đức, nhưng chưa ném lần nào. Ông biết, tụi tui là phi công mà...
Ông Bob lấy trong xe ra đưa cho tôi một cái bọc ni-lông khá nặng:
-Bốn quả mini trong đó. Lên đây tao chỉ cho cách gài.
Nghe tới lựu đạn mini là tôi tự động thấy muốn lạnh người. Quả thật, trong tất cả mọi loại khí giới của chiến tranh, không có thứ nào nguy hiểm bằng lựu đạn. Nó nguy hiểm ở chỗ, nếu mình ném người ta mà lựu đạn chưa kịp nổ thì người ta sẽ chụp rồi ném lại mình. Cái trò này lính bộ binh đánh giặc làm rất thường nhưng phi công như bọn tôi thì rất kỵ.
Nhưng ngọn dao đã phóng đi, không thể không theo. Tôi cũng đành phải làm quen với thứ khí giới chết người này thôi. Tôi nhìn ông Bob nói:
-Ông Bob, hiện giờ tôi có một giấc mơ lớn lắm, ông biết là gì không?
-Không.
-Tôi mơ ước rằng nếu được sống lại cách đây một tháng, chẳng những tôi đã nộp cho thằng Rao 25 xu mà còn đưa nó luôn 25 đồng. Đưa xong tôi còn quỳ xuống mà lạy nó nữa... Tôi nói thật đấy.
Ông Bob đóng cốp xe, cười hì hì và vỗ vai tôi:
-Mr. Le, cuộc đời mình, có nhiều chuyện xảy ra, mình không thể nào ngờ trước, mình không hề muốn mà nó vẫn cứ xảy ra. Cuộc đời là như vậy...
Chúng tôi trở lại phòng. Ông Bob bảo tôi đặt cái túi lên bàn, rồi móc tay ra lấy một mớ giây điện nhỏ. Mỗi sợi chỉ dài chừng một tấc tay thôi, nhưng có đủ màu.
Ông cắt nghĩa cho tôi:
-Đây là tao chỉ tính kỹ thôi, tao không nghĩ là tụi nó sẽ vào đây để kiếm mày, nhưng nếu chúng nó vào, lựu đạn sẽ nổ.
Tôi lại giật mình:
-Ông nói chuyện lựu đạn nổ mà như người ta nói chuyện chơi...
-Không chơi đâu Trường ạ. Rồi mày sẽ thấy. Này nhé, trước hết, mày thấy trái lựu đạn này không... Cầm lên thử coi.
Tôi cầm trái lựu đạn lên. Ông Bob nói:
-Mày thấy cái khoen này không? Nắm cái thìa và giựt mạnh ra một cái. Trước khi ném, mày bung cái thìa ra là phải ném liền. Trong vòng 2 giây đồng hồ, mày không ném nó đi thì con người mày sẽ thành một... đống thịt...
-Nhưng ném vào ai? Ném trong trường hợp nào?
-Chuyện đó tao sẽ nói sau. Bây giờ mày thực tập thử coi.. Đừng có rút thật mà tao với mày sẽ trở thành hai đống thịt... Rồi... ném... từ từ... cứ tưởng tượng thôi... Đ.m. làm đếch gì mà tay chân run lập cập như là sắp chết vậy...
Trong vòng hai phút đồng hồ, tôi "tốt nghiệp" khóa ném lựu đạn. Ông Bob lại nói:
-Bây giờ tới bài học thứ hai, bài gài lựu đạn. Lựu đạn này có bốn cách gài như sau... Trước hết, trong trường hợp của mày thì tao sẽ chỉ cho mày cách gài bằng giây điện. Này nhé, mày cắm sợi giây này vào chỗ này, sợi kia bắt vào đường giây điện thoại... ấy từ từ, mày nhét mạnh quá, nó ùm lên một cái thì tao với mày thành hai đống thịt bây giờ...
Đại khái cứ như thế, chỉ trong vòng không tới 10 phút đồng hồ, tôi tốt nghiệp luôn khóa "gài lựu đạn". Ông Bob lại nói:
-Thằng phi công này học mau, hèn gì người ta cho mày lái máy bay cũng phải. Bây giờ mình nói tới trường hợp khi nào thì ném, và ném như thế nào...
Ông Bob lại nói thêm một thôi nữa rồi kết luận:
-Nhưng tao làm vậy là chỉ lo xa một chút mà thôi. Khi tao ra khỏi đây thì mày cứ nằm ngủ thẳng cẳng. Sẽ không có đứa nào tới phá đám mày đâu mà lo. Nếu có phá đám thì ít nhất phải là vài ngày nữa...
Dù đã được chỉ bảo nhưng tôi vẫn không thích mấy trái lựu đạn lắm. Tôi hỏi:
-Ông cho tôi mượn cây súng được không?
Ông Bob lắc đầu:
-Chiều này mày muốn thứ đồ chơi gì thì cũng có hết, nhưng bây giờ thì chưa.
Ông Bob mở nước rô bi nê, cúi đầu xuống rửa mặt:
-Mày còn có gì muốn hỏi tao không?
-Có! Chuyện cây súng bị mất của tôi như thế nào, ông có giúp tôi được không? Nói thật với ông, không tìm thấy nó thì tôi chắc phải... bỏ về Việt Nam.
Ông Bob cầm lấy bàn chải đánh răng của tôi, điềm nhiêm xịt kem đánh răng vào y như đó là bàn chãi của ông vậy:
-Tao đang suy nghĩ, chiều nay trở về tao sẽ nói cho mày biết. Tao nghĩ rằng mình còn có rất nhiều chuyện để làm... Vậy mà cũng hay...
"Vậy mà cũng hay..." tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi ý nghĩa câu nói này. Tôi hỏi ông ta câu chót, câu hỏi mà tôi nghĩ là quan trọng nhất suốt từ hồi tối đến giờ:
-Ông Bob, tại sao ông giúp tôi?
-Mày hỏi khôn. Tao giúp mày bởi vì tao biết mày cũng có thể giúp tao được. Tao cần một người như mày.
Trời ạ, thế mà từ lúc gặp nhau đến