XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Súng Ân Tình

Phát Súng Ân Tình

Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.

giờ, tôi vẫn tưởng là ông ta tốt với tôi. Tôi nói:
-Tôi tưởng ông giúp tôi là vì tôi là người Vietnamese tị nạn chứ.
Ông Bob vừa thở nước phì phì xuống phía dưới vừa trả lời:
-Dĩ nhiên, là một người từng đánh giặc ở Việt Nam thì tao phải có cảm tình với mày và phải giúp mày rồi. Chuyện này tao đã làm trong nhà bếp... Nhưng mày không phải là người Vietnamese... bình thường như người ta. Mày là một thằng Vietnamese đặc biệt... Mày phải được đối xử một cách đặc biệt...
-Tôi làm gì mà đặc biệt?
-Mày đã dám giết người. Và tao đang cần một thằng dám giết người để phụ tao.
Tôi thở dài lên một tiếng thật là thảm não:
-Ông hiểu lầm tôi rồi. Tôi xuất thân đâu phải là một dân anh chị. Tôi là một phi công Việt Nam. Chuyện tôi giết người chỉ là việc bất đắc dĩ... Tôi quả thật đã hối hận... Tôi là người tị nạn Việt Nam, tôi không muốn chết như là một tay găng tơ mafia của Hoa Kỳ. Tôi nói thật, tôi hoàn toàn không có ý định đó.
Ông Bob treo cái bàn chải đánh răng của tôi lên giá, nhìn nó phê bình:
-Tao nghĩ mày nên mua cái bàn chải đánh răng mới. Bên Mỹ này người ta cứ 6 tháng thì thay bàn chải đánh răng một lần...
Nhưng tôi không có thì giờ và cũng không muốn bàn về chuyện bàn chãi đánh răng. Tôi nói:
-Ông giúp tôi, tôi cám ơn, nhưng tôi thật lòng không muốn và không bao giờ muốn sống một cuộc đời như ông. Tôi chỉ muốn đi làm để dành tiền rồi mua xe, rồi đi học, rồi tiến thân trong cuộc sống mới này. Ông đừng quên, tôi chỉ là một anh tị nạn da vàng, tôi hoàn toàn không có tham vọng gì cả...
Ông Bob lấy khăn lau mặt, cũng tự nhiên như lúc nãy ông ta sử dụng bàn chãi đánh răng của tôi:
-Mày đừng lo chuyện đó. Mày giúp tao xong chuyến này mày sẽ có một mới tiền khá bộn, sau đó mày muốn đi đâu thì đi, tao không cần biết tới.
-Nhưng mà giúp chuyện gì?
Ông Bob lắc đầu:
-Đừng có lo. Tao với mày sẽ làm được. Và mày sẽ cảm thấy may mắn là đã cộng tác với tao... Bây giờ tao đi làm. Mày cứ nằm nhà ngủ để lấy lại sức. Đừng quên tối nay tụi mình sẽ có nhiều việc làm. Nhờ đừng trả lời điện thoại, đừng mở cửa cho bất cứ ai vào nhà... Ráng đừng ra khỏi nhà, chiều tao tới tao sẽ chở mày đi ăn. À, còn cái này nữa mà tao quên, mày ráng mua cái khăn mặt mới đi, khăn gì mà cũ quá rồi, tao lau ướt hết cái khăn mà mặt tao cũng không khô được. Bên Mỹ này, người ta cũng thay khăn mặt mỗi 6 tháng một lần...
Rồi ông mở cửa, bước ra khỏi nhà, khóa lại. Tôi đem một trái lựu đạn bỏ dưới gối rồi quăng đại một tấm ra lên cái ghế sô pha, phóng mình lên đó. Giày dép cũng khỏi cần cởi ra làm chi cho mất công. Suốt một đêm thức trắng, nằm chưa được bao lâu thì tôi đã ngủ say như chết...
Lạ một điều là sau biến cố bất ngờ như vậy, tôi lại nằm mơ thấy Linh. Tôi thấy tôi lái một chiếc tàu thủy chạy vun vút giữa đại dương, Linh đứng bên cạnh tôi, nhìn ra xa xăm. Đôi mắt nàng hoang dại như đôi mắt của một người đến từ một tinh cầu xa lạ, hoàn toàn ngây thơ và khác lạ với cái thế giới này. Nhưng tôi không để ý nhiều đến đôi mắt. Tôi để ý đến bộ đồ tắm hai mảnh nàng đang mặc. Vú nàng cao, to và đều đặn. Cặp đùi nàng thon, dài. Tôi đang lái tàu ngon lành nhưng chỉ được một lúc thì con lợn lòng trong người lại nổi dậy. Thế là tôi bỏ cả con tàu, từ từ tiến tới phía nàng. Hai đứa chúng tôi ngồi xuống nói chuyện bên nhau. Dĩ nhiên, cuộc nói chuyện không thể kéo dài lâu được. Hai đứa chúng tôi nằm dài trên khoang thuyền, hôn hít và sờ soạng lẫn nhau...
Tuy mùi mẩn như vậy nhưng tôi tỉnh dậy ngay khi nghe mấy tiếng gõ đập nhẹ nơi cánh cửa. Một tay tôi luồn ngay dưới gối rút lựu đạn ra cầm tay và chờ đợi. Ông Bob có nói với tôi rằng nếu ông trở về, ông sẽ gõ cửa ba lần. Mỗi lần 3 tiếng đều đặn "cạch... cạch... cạch..."
Tôi không biết phản ứng gì, chỉ biết nín thở chờ đợi, để ý thấy bàn tay cầm trái lựu đạn run lên bần bật. Mãi đến lúc ấy tôi mới nghĩ ra một điều là trong một căn phòng chung cư nhỏ như thế này, lựu đạn ném ra nếu giết được kẻ thủ thì mình chắc cũng chết chùm theo luôn.
May quá, tiếng gõ cửa đúng là của ông Bob. Tôi liếc nhìn đồng hồ và nhận ra lúc ấy là đã 5 giờ chiều. Vậy là tôi đã ngủ một giấc hơn 8 tiếng đồng hồ...
Tôi ra mở cửa. Như lời hứa, ông Bob có đem theo cho tôi một tấm nệm mới. Chúng tôi khiêng tấm nệm cũ dính đầy máu đem vất vào thùng rác rồi bỏ nệm mới vào. Nửa tiếng sau, tôi ngồi bên cạnh ông Bob trên chiếc xe của tôi. Tôi không hiểu tại sao ông không đi xe của ông mà lại đi chiếc xe cà tàng của tôi nhưng tôi không hỏi. Tôi biết rằng ông Bob luôn luôn có lý do riêng. Một lúc, ông Bob nói:
-Chiếc xe cà tàng này của mày, cũng giống như cái bàn chãi đánh răng của mày, sau vụ này thì mày nên thay đi là vừa. Người Mỹ trung bình thay xe mới mỗi sáu tháng một lần...
Hình như ông Bob này có vẻ rất hãnh diện làm người Mỹ. Cái gì cũng phải đem "người Mỹ" ra để nói chuyện với thiên hạ. Và tôi lại chợt nhớ thêm một chuyện là, hình như, trong bất cứ một quốc gia nào cũng vậy, thành phần ở trong quân đội là thành phần yêu nước nhiều hơn cả.