Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2471 lượt.
không người thì cái nhà này đâu còn phải là một nơi chốn an toàn cho tôi nữa. Tự nhiên, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng, không muốn suy nghĩ gì thêm nữa.
Tôi bước ra ngồi nơi cái ghế xa lông. Nhưng vừa ngồi xuống thì sực nghĩ ra một chuyện... Tôi ngồi bật dậy như ngồi trúng ổ kiến lửa và hốt hoảng chạy tới bên giường, thò tay xuống giữa hai tấm nệm mò mẩm tìm cây súng. Vừa mò mẩm vừa tự giận mình vì lúc nãy đã ngu dại không đem cây súng theo.
Quái lạ, cây súng nhét chỗ này mà sao sờ soạng mãi không ra. Bực quá, tôi đưa tay hất tung tấm nệm lên, cũng chẳng thấy cây P. 38 yêu quí đâu. Tôi tỉnh cả người, tái cả mặt lại. Đ.m. cây súng giết người này mà lọt vào tay cảnh sát thì đời tôi sẽ chấm dứt trên ghế điện. Nếu không lên ghế điện thì cũng có thể tống tiền được tôi. Có gì đâu, nó chỉ cần gọi điện thoại tới, nói rằng tao có giữ cây súng giết người của mày trong tay đây thì biểu gì tôi lại chẳng dám làm? Ý nghĩ này làm trán tôi toát mồ hôi lạnh.
Tôi nhìn quanh quất với ý nghĩ kinh khiếp trong đầu. À, hay là cây súng mình cất trong tủ quần áo? Dù biết rằng mình chỉ lừa dối mình vì tôi không bao giờ để súng ở đó nhưng tôi vẫn hy vọng như vậy. Con người khi tuyệt vọng thường có những cái tư tưởng ngu dốt như vậy. Tôi chạy tới kéo tung hết mấy cái học tủ ra. Dĩ nhiên, cũng chẳng thấy súng yêu quí đâu cả.
Tôi sợ quá, sợ đến độ nước mắt muốn chảy ra. Không ngờ cuộc đời của người phi công tị nạn lại chấm dứt trên ghế điện của thành phố Kansas City. Hay là lúc nãy đi tắm, tôi bỏ quên nó trong phòng tắm, tôi lại nghĩ. Dù cũng biết rằng mình chỉ tự dối lòng mình thêm lần nữa nhưng tôi vẫn xông vào phòng tắm.
Dĩ nhiên, làm chó gì có súng trong đó mà kiếm. Tuy không có súng nhưng tôi khám phá ra một chuyện động trời, liền la lên:
-Ông Bob, ông Bob, vào đây gấp tôi cho... ngửi cái này...
-Gì đó mày?
-Tôi biết thằng Jay vừa vào nhà này.
Giọng ông Bob vẫn tỉnh bơ, coi cái chuyện khám phá của tôi chẳng ra gì cả:
-Tao cần gì phải vào. Tao đã nói với mày là thằng Jay ngay từ lúc nãy mà.
-Nhưng tôi muốn xác nhận với ông điều đó. Lẹ lẹ lên, không thì hết mùi.
Có lẽ thấy tôi hối thúc quá, ông Bob cũng miễn cưỡng đi vào phòng tắm. Ông nhìn trên nhìn dưới rồi hỏi:
-Sao mày dám chắc?
-Ông có ngửi được cái mùi của nó không? Cái mùi... hôi nách. Đúng là cái mùi của nó.
Ông Bob khịt khịt hai lỗ mũi rồi phì cười:
-Mày nói đúng thật. Tụi da đen nó có cái mùi kỳ lạ lắm. Nhưng mình đã biết nó là ai rồi thì khỏi cần nữa.
Ông bỏ ra ngoài. Tôi đi theo, có vẻ hơi tiu nghĩu. Chuyện cây súng lại trở về ám ảnh tôi và tôi quyết định nói ông Bob:
-Ông Bob.
-Cái gì?
-Cây súng của tôi bị chúng nó lấy mất rồi.
Đang đi trước tôi, ông Bob bỗng dừng hẳn lại, nói mà không thèm nhìn lui:
-Mày nói cái gì?
-Tôi nói... cây súng tôi bị chúng nó lấy mất rồi.
Ông Bob quay lui, mặt nghiêm nghị:
-Đó có phải là cây súng đã bắn chết thằng Rao không?
Biết rằng không thể chối được nữa, tôi gật đầu:
-Phải.
Ông Bob lắc đầu mấy cái rồi thả người ngồi xuống ghế một cái. Xem ra ông có vẻ rất lo lắng. Lo lắng y như khẩu súng đó là khẩu súng của ông vậy. Ông mồi một điếu thuốc, thỉnh thoảng cứ lắc đầu mấy cái.
Một lúc sau, ông nhìn đồng hồ, nhìn tôi rồi nói:
-Đã gần đến giờ đi làm rồi nhưng mày cần ngủ một giấc.
Tôi không nói gì, nghĩ tới một ngày lao động dài hun hút đang chờ trước mặt. Nhưng ông Bob đã nói:
-Tao thức quen rồi không sao. Để tao cho mày ăn lương ngày hôm nay, tao sẽ vào sở bấm thẻ cho mày.
Tôi không tin được hai lỗ tai mình:
-Ông làm vậy được à?
-Sao không, đừng quên rằng tao là xếp nhà bếp. Đưa chìa khóa xe mày cho tao.
Tôi lại ngạc nhiên:
-Chìa khóa xe tôi, để làm gì?
-Mày chậm hiểu quá. Để tao lái xe mày đi. Mày cứ nằm im trong này ngủ một giấc lấy lại sức, chiều nay tao trở ra đón mày. Tao sẽ đem lại cho mày tấm nệm khác để ngủ. Tấm này máu me không coi ghê quá. Tụi mình có nhiều chuyện cần phải làm.
-Tại sao ông lại muốn lái xe tôi đi?
Ông Bob cười:
-Đơn giản lắm, vì tao không muốn chúng nó xông vào đây lúc mày đang ngủ mà bắn mày chết tươi. Tao lái xe mày đi, chúng nó sẽ tưởng mày đi làm, sẽ để mày yên. Chiều tao về mình sẽ lập kế hoạch đối phó...
Tôi phải nhìn nhận, ông Bob cao kiến và đởm lượt hơn tôi nhiều. Dân cựu chiến binh Việt Nam có khác. Ông lại nói:
-Nhưng khoan đã, tao phải đề phòng trường hợp chúng nó bất ngờ xông vào đây... Mày đi theo tao...
Lại đi đâu đây không biết?
Tưởng đi đâu, lại hóa ra đi xuống xe ông Bob. Ông vừa mở cốp chiếc xe Mustang vừa hỏi:
-Hồi xưa tới giờ mày có xài lựu đạn lần nào chưa?
Tôi nhớ một vụ ném lựu đạn hồi tôi còn ở lính...
Hồi đó ở biệt đội Quảng Đức, bọn phi công chúng tôi có nhiều thì giờ rảnh nên hay xách xe đi chơi đó đây. Một ngày, không biết ai xin được mấy trái lựu đạn, chúng tôi quyết định đi ném cá. Tim được một địa điểm lý tưởng, ba bốn ông phi công rình rình đi tới khúc sông, rút lựu đạn ra ném cái tỏm xuống sông rồ