Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:53 17/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
đấy.
- Một vụ tự tử? Cô ấy đã nói rằng không, cô ấy phải là người biết rõ chuyện nhất chứ. Hơn nữa, nếu như cô ấy muốn tự tử thì cô ấy đã không dùng asen. Có rất nhiều thuốc ngủ ở trong nhà, cô ta chỉ cần uống quá liều một chút là đủ.
- Nhưng cũng có thể là chất asen đã tình cờ có trong đồ ăn của cô ấy.
- Đó cũng là điều mà tôi đang nghĩ. Điều đó có vẻ không thực tế lắm, nhưng trường hợp đó đã xảy ra rồi. Tuy nhiên, cả cô và cô ấy đã cùng ăn...
Suzan gật đầu. Đột nhiên, cô giật nảy mình:
- À, tất nhiên rồi. Nguyên nhân hẳn là cái bánh đám cưới!
- Sao? Bánh cưới cỡ nào?
Suzan kể lại chuyện về miếng bánh đám cưới, ông bác sĩ lắng nghe rất chăm chú.
- Chuyện này thật là lạ lùng. Cô ấy nói là cô ấy không biết chính xác ai đã gửi bánh cho cô ấy? Có còn chút bánh nào không? Các cô có còn giữ hộp đựng bánh không?
- Tôi không biết, tôi sẽ tìm xem.
Họ cùng tìm kiếm và thấy một hộp bìa nhỏ trong đó còn một vài mẩu bánh nhỏ nhưng mảnh giấy bọc thì không thể thấy đuợc. Suzan nói là nó đã bị ném vào lò sưởi rồi. Ông bác sĩ gói hộp bánh lại một cách cẩn thận.
- Tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này. Cô vẫn còn ở đây chứ?
- Vâng. Tôi phải ở lại để dọn dẹp đồ đạc của cô tôi.
- Tốt lắm.Chắc rằng cảnh sát sẽ muốn hỏi cô về chuyện này đấy. Bây giờ tôi phải đi đây.
Ông bác sĩ ra xe và đi. Không khí trong nhà thật ngột ngạt và Suzan đã để cửa mở đi lên tầng để dọn dẹp. Trong lúc sắp xếp đồ đạc của Cora, Suzan phát hiện một ngăn kéo đầy những bức ảnh cũ và một quyển sổ đầy ký họa. Cô dừng lại một chút để nhìn một bức ảnh chụp tại Pháp, trong ảnh Cora, còn rất trẻ và gầy, đang đu vào cánh tay của một người đàn ông cao lớn và râu xồm, mặc một chiếc áo vét nhung, Suzan nghĩ đó là Pierre Lansquenet.
Suzan muốn tiếp tục xem những bức ảnh, nhưng rồi cô để chúng sang một bên và sắp xếp các giấy tờ của Cora một cách cẩn thận. Đột nhiên một lá thư làm cô chú ý. Cô mở nó ra đọc rồi đọc lại.
Bất ngờ một tiếng nói vang lên từ sau lưng làm Suzan thét lên hãi hùng.
- Thật là một cuộc gặp gỡ độc đáo phải không Suzan? Xin chào. Ồ, chị làm sao thế?
Suzan đỏ mặt lên vì bực mình. Tiếng kêu vừa rồi là không chủ tâm, cô hơi xấu hổ và muốn thanh minh.
- George! Anh đã làm tôi sợ đấy.
Chú em họ cười lạt lẽo.
- Quả đúng vậy!
- Làm sao anh đến được đây?
- Thì cửa mở mà, tôi đã vào. Vì chẳng có ai ở tầng dưới, tôi đã lên đây. Giờ nếu chị muốn biết tại sao tôi lại đến làng này thì tôi sẽ nói cho chị biết rằng tôi đã lên đường từ sáng hôm nay để đến dự đám tang dì Cora.
- Nhưng tôi không nhìn thấy anh ở đám tang.
- Cái xe cà tàng của tôi đã gây khó dễ cho tôi nên tôi đã không đến kịp đám tang, sau đó vì biết chị ở đây tôi đã quyết định đến gặp chị.
Anh ta dừng lại một lát rồi nói tiếp:
- Hôm trước tôi đã gọi điện cho chị và Gregory đã nói cho tôi biết là chị đã đến cái xứ hẻo lánh này để thu dọn đồ đạc. Tôi nghĩ rằng tôi có thể giúp chị.
- Họ không cần đến anh ở cơ quan à? Như vậy anh có thể nghĩ bất cứ lúc nào anh muốn à?
- Một đám tang là một lý do có giá trị đấy chứ. Hơn nữa, một vụ giết người làm cho mọi người tò mò. Vả lại, tôi nghĩ rằng tôi sẽ không còn làm việc ở đó bao lâu nữa. Bây giờ tôi có thể tự cho phép tôi bỏ việc, tôi có nhiều dự định mới - anh ta cười khẩy - cũng như Gregory vaậy.
Suzan nhìn anh chàng em họ ngẫm nghĩ. Cô không quan hệ với anh ta nhiều lắm và qua những lần gặp gỡ rất hiếm hoi cô nghĩ rằng đó là một người khó gần.
- Hãy nói thật tại sao anh đến đây đi George.
- Có thể là tôi muốn làm một thám tử. Tôi đã nghĩ rất nhiều về những đám tang mà chúng ta đã phải dự thời gian qua. Có thể nói là hôm đó dì Cora đã bị hớ. Tôi đang tự hỏi mình bà ấy nói đã ra câu ấy vì vô ý hay là có một lý do nào đó. À thế lúc tôi đến chị đang đọc cái gì chăm chú thế?
Suzan trả lởi chậm rãi:
- Đó là một lá thư mà chú Richard đã viết cho cô Cora sau khi đến thăm cô ấy.
- Có gì hay chăng?
- Không hẳn thế.
- Tôi có thể xem được không?
Suzan ngập ngừng một chút rồi cũng đưa lá thư cho George.
George đọc thành tiếng lá thư với một giọng thấp và đơn điệu:
Rất vui vì đã được gặp lại em sau bao nhiêu năm xa cách, mừng vì em vẫn khỏe mạnh... Anh đã về đến nhà bình an, cũng không mệt lắm...
Giọng anh ta trở thành cứng hơn:
Hãy đừng nói với ai về điều mà anh đã tâm sự với em. Có thể là anh đã lầm.
Anh trai của em, Richard.
George nhìn Suzan dò hỏi.
- Như thế là thế nào?
- Ai mà biết được... có thể là ông ấy nói về sức khỏe của mình... hay là một chuyện xoi mói về một người bạn chung nào đó.
- Hừm, không rõ ràng nhưng quan trọng đấy. Ông ấy đã nói gì với Cora thế nhỉ? Có ai biết điều đó không?
- Có thể là cô Gilchrist biết. Tôi nghĩ là cô ta đã nghe lỏm cuộc đối thoại của họ.
- À, cô hầu gái. Thế cô ta đâu rồi?
- Ở bệnh viện. Cô ta đã bị đầu độc bằng asen.
- Chị không đùa đấy chứ?
- Không đâu. Ai đó đã gửi cho