Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3095 lượt.
>
-Anh đã làm theo ý chú mày rồi đấy!
-Thế à?
-Mà chú nghĩ điều đó có khiến hắn đi một mình không?Hắn có cả đoàn vệ binh trung thành lắm.
-Anh tin tôi đi,tôi chắc chắn hắn sẽ làm như thế!
-Vậy sao?Sao chú hiểu hắn quá thế?
-À,người quen cũ ấy mà,hắn có biến thành tro tôi vẫn nhận ra ấy chứ.
-Ừ.
Long cúp máy,anh bắt đầu suy nghĩ,thằng lùn ấy là gì mà biết rõ lão ấy quá thế,mà nhìn Kiên có vẻ khá giống lão.Chuyện này là sao??Những thắc mắc vướng đầy đầu óc ngu muội của Long.
Thì ra để bắt được Dung thì không đơn giản chút nào,xung quanh hắn có quá nhiều vệ sỹ,anh không thể ra tay đơn giản như thế,thứ nhất nếu đánh tay đôi anh chưa chắc thắng hắn dù hắn lớn hơn anh tận 8 tuổi,Dung khôn ngoan hơn Long nhiều,thứ hai nếu anh có giết được thì bọn đàn em cũng sẽ không chấp nhận anh,bởi chính Dung mới nuôi sống bầy sói con ấy,các mối làm ăn lão giữ hết cả,không có lão mọi thứ sẽ ngưng trệ.Nhưng nếu lão chết vì một lí do công khai,một cái cớ đủ vững chắc để anh không dính đến thì sẽ khác,mọi người sẽ chấp nhận anh,vậy nên anh buộc phải cổng rắn cắn gà nhà thôi.Và để lão ra khỏi hang được cũng không phải dễ,lão tinh ranh và cẩn thận hết mức,chẳng bao giờ lão tự mình ra tay,toàn là bọn đàn em làm trong đó có cả Long nữa.
Long khui một chai rượu ngoại,anh uống ừng ực như thuốc an thần để giúp anh chìm vào giấc ngủ,anh cũng thấy sợ hãi,giết một con sói chưa bao giờ là đơn giản cả,làm sao để Dung không đọc vị ra anh,vấn đề đó cũng khó khăn lắm.
Sáng thức giấc,Kiên lại gọi anh,kẻ nôn nóng hơn trong chuyện này lại là Kiên chứ không phải là mình nữa,Long ngạc nhiên.Kiên gọi cho anh bởi hắn đã sắp đặt xong cái bẫy,nghe hắn nói mà Long tỉnh hẳn giấc ngủ,anh hỏi ngay:
-Chú có chắc là hắn sẽ làm thế không?
-Anh hỏi đi hỏi lại câu ấy không chán à?Anh nhát cáy thế,chỉ là một lão già thôi,có cần sợ tới mức ấy không thế?
-Chú không hiểu hết con người hắn đâu.
-Tin tôi đi,làm ơn đừng có mềm yếu như thế?Anh phải tin tôi ta mới thành công chứ,anh cứ vậy khiến tôi cũng nản con mẹ nó rồi.
-Ừ,tôi tin anh.
Kết thúc cuộc gọi,anh ăn sáng với bát phở và một ly cà phê.Sáng nay anh phải gặp hắn,anh có thứ hắn thích,đó là Kiên nói vậy chứ sự thật thế nào anh cần kiểm chứng.Những phút thư giãn của anh dừng lại khi lão ấy gọi anh.Lão thích về chầu trời nhanh hơn thì phải,anh nhếch mép sau cuộc gọi ấy.Phải liều đi,sợ đếch gì tên ấy,cùng lắm là chết,có gì đâu,đã bao giờ anh sợ đau đớn hay cái chết đâu.Không hiểu sao anh lại sợ hắn đến vậy chứ,chưa bao giờ anh ngán bất kể ai,chỉ là ở hắn có gì đó ghê tởm,sống bao năm bên hắn anh quá hiểu mình đang đối diện với điều gì.
Long ngồi ở phòng khách,anh cũng có cảm giác run,điều mà chưa bao giờ anh có khi gặp lão.Bởi anh chỉ thua kém mỗi lão già ấy trong tập đoàn Vũ Phong này.Dung lê từng bước bình thản lại gần anh,phong cách của hắn,nhu mì,nho nhã nhưng thay đổi cảm xúc khá nhanh,nhất là lúc hắn tức giận.Hầu như những kẻ phản diện đều mắc triệu chứng đa nhân cách ở trong người thì phải.Con sói ấy ngủ im lìm khi no say và điên loạn lên khi tổn thương.
-Chú tìm được gì chưa?
-Dạ,có anh,đây là địa chỉ nhà Hoài trước kia.
Nói rồi Long đưa mảnh giấy cho hắn,Dung không ngạc nhiên,địa chỉ nhà Hoài thì hắn biết,thậm chí rất rõ ý chứ.Chỉ là hắn không ngờ lão Thành lại giao cho thằng Hoài,một kẻ nghiện ngập.Dung từng tìm Hoài vì hắn cũng từng nghi ngờ điều ấy,lúc ấy Hoài đã li tán và biệt tăm,còn căn nhà ấy thì không thể giấu được số vũ khí đó được.Giờ đây,Long lại hướng cho hắn về đúng nơi bắt đầu,và đáng tin hơn nhờ một tên tiểu nhân xa lạ nữa chứ.Đúng là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất,bao năm qua hắn cặm cụi tìm kiếm khắp nơi vậy mà nó lại nằm chính nơi hắn bỏ qua.
-Anh sao thế?Long gọi hắn về.
-À,không có gì?Hắn đáp với sự tiếc nuối vì đã đánh rơi mất thời gian.Rồi hắn lại tìm sự tự tin trong câu hỏi dành cho Long:
-Chú lấy thông tin đâu thế?Bao nhiêu phần trăm?
-Em đã cử người theo sát hắn rồi thưa anh,và chỗ này là nơi hắn lai vãng nhiều nhất.
Nghe thế lão có chút ngi ngờ,nhưng lão nghĩ mình sẽ thử vận may.Dung không trông vào thằng oắt ấy nữa,nhóm Luân không có chút hi vọng gì cho lão.Nghĩ thế lão lên tiếng:
-Mai chính tao sẽ lên đó một chuyến,chú ở nhà lo mọi việc cho tao nhé.
-Vâng thưa anh.Long mừng thầm.
Đúng như Kiên nói,cá đã cắn câu,Long ngạc nhiên,anh không thể tin nổi Kiên lại đi guốc trong bụng hắn.Còn vì sao lại như thế?Câu này anh đếch quan tâm,nhiệm vụ của anh đã xong,phần việc còn lại đã có kẻ lo hộ anh.Long bước ra ngoài với một sự nhẹ nhàng,anh cảm giác như mọi áp lực đã rơi hết lại cho lão,anh tưởng tượng ra một ngày anh ngồi lên ngai vàng ấy,anh sẽ có tất cả,nụ cười của anh lại nở rộ và chỉ một mình anh nhặt lại nó.
-Chú mày hay thật,cá đã cắn câu,còn chế biến thế nào thì tùy chú nhé.
Long nhấc máy gọi Kiên sau khi rời nhà Dung Tào.
-Tôi biết,và chắc chắn là thế.Kiên khẳn