Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3112 lượt.
ông,con cần ai cứ chọn,chứ con mất đi hai mãnh tướng rồi đấy,giờ toàn là quân sư thế e là hơi yếu đó.
-Vâng,bao giờ cần con sẽ xin tiếp viện mà.
-Ừ,bố về ngủ nhé,con ngủ ngon.
-Dạ.
Luân nằm dài ra giường,anh cầm máy gọi Lâm,liều thuốc an thần của anh.Sau cuộc gọi anh thấy thoải mái hơn nhiều.Luân vươn vai một cái thật mạnh.Anh đi xuống phòng khách uống nước thì gặp My đang ngồi thừ ra trên ghế so pha.Anh mỉm cười nhẹ nhàng tiến lại,bàn tay anh bịt lấy mắt con bé.Anh đúng là đơn điệu,chẳng có chiêu trò gì mới cả,ngày trước anh cũng làm thế với Miên.Có vẻ đó là trò anh khoái nhất thì phải.My giật mình sờ bàn tay ấy,nụ cười hưng phấn của cô tắt ngấm khi nhận ra đôi bàn tay mềm mại của anh.
-Anh làm gì đấy,em không còn trẻ con nữa đâu mà anh làm thế!Con bé nghiêm mặt.
-Lớn thật đấy hả?Thôi mà,đừng lớn,anh muốn bé My cứ bé mãi vậy thôi.
-Anh hay thiệt nghe,bộ anh không cho em lấy chồng hả?
-Em cứ bé thế đi,sẽ có anh rước mà.
-Anh nào?Anh chàng nào mà xui xẻo thế?
-Thế không có à?Vậy hả?Anh cứ tưởng...
-Tưởng gì..?
-À không có gì chắc anh nhầm,thôi anh lên ngủ đây,này anh cõng em lên phòng nhé?
-Thật à?Nó hào hứng.
Luân quay người.
-Anh đếm đến 4 nhé,không là anh lên luôn đấy.
Luân chưa dứt lời thì con bé đã nằm gọn trên lưng anh.Nó nhõng nhẽo:
-Anh Hai...
-Gì thế?
-Anh sẽ luôn tốt với em ngay cả khi anh lấy vợ chứ?
Luân hiểu con bé nói gì,anh buồn một xíu,một xíu thôi rồi đáp lời cô:
-Tất nhiên,con bé này,anh mãi yêu quý em mà,..
-Ừ,em biết rồi,nào anh cõng chậm thôi,đi chậm thôi không lên tới nơi bây giờ.
-Hả,em khôn thế?Hay anh lại đi xuống rồi anh đi lên nhé?
-Được,được à.My cười tít mắt.
-Thế phần thưởng cho anh là gì nào?
-Phần thưởng hả?Có liền.
My nghiêng mình lên trước hôn nhẹ lên má anh.
-Thế được chưa?
-Ừ,tạm được,mà một vòng nữa thôi nghe,anh mệt lắm rồi đấy.
-Anh Hai nè,sao anh không đếm tới 3 như bình thường mà sao lại là 4?
-Anh thích số 4 mà...
-Eo,anh lắm chuyện quá đấy...
-Này còn nói xấu anh là anh thả xuống đấy,em có muốn bị lăn tròn xuống dưới kia không?
-Anh dám....
Cứ thế nụ cười của hai anh em giòn tan vào không gian ấm cúng của...gia đình....
”Gia đình???”...Nghe thật vững chải và hạnh phúc.Giờ anh đã có thể tiếp xúc gần hơn với trái tim thổn thức của con bé.Anh muốn biến đổi vị trị của mình trong ngăn kéo ấy.Những cư xử của anh sẽ vừa gần gũi vừa đứng đắn và nhất định không làm cô bé ngộ nhận.Anh sẽ làm được,ừ,giải quyết được hết.Anh không thể đánh mất cô em gái anh lần thứ hai,sẽ chỉ có một sai sót,chỉ duy nhất...
Kể từ sau khi được Hạnh tiết lộ sự thật về Dung Tào.Long Sầu vẫn chưa thể tin được,anh khá nghi vấn về chuyện cô nói.Thế rồi anh chứng mắt chui xuống cái chốn địa ngục của hắn anh mới ngỡ ngàng.Long hận Dung,chính hắn đã lừa anh,đã khiến anh hàng chục năm trời làm nô lệ cho hắn.Anh đưa ly rượu lên môi,anh uống ừng ực,anh tức mình,tức cho cái số phận bao năm qua.Hóa ra sư phụ anh chưa bao giờ chọn hắn thay ông.Vậy mà anh cứ đinh ninh lời Dung nói.Cuộc đời anh ra như thế này cũng chỉ vì hai chữ trung thành,vì nghĩa ông Hải nuôi lớn,nên anh không dám chống lệnh.Giờ mới nhận ra mình là kẻ khờ dại,Long thấy phẫn uất,anh chỉ ước một dao dâm thẳng tim hắn ngay lúc này.
Hôm nay Long gặp Kiên,chính Kiên hẹn gặp anh tại một quán bar.Giờ này Kiên chưa đến khiến Long có chút tức giận,anh đang mang trong mình quá nhiều tâm sự nên cố tìm lí do mà trút giận.Được một lúc thì gã đẩy xe lăn đi vào,Long ngạc nhiên,anh thấy Kiên khá quen mắt,không biết nữa,cảm giác của anh nó bảo thế.
-Chào,anh là Long?.Kiên nhìn hắn.
-Ừ,mày là bạn Hạnh Ẻo phải không?
-Tôi là Kiên,tôi là người gọi cho anh đấy.
-Anh gặp tôi có việc gì không?
-Anh cũng biết mà,anh đi với tôi được không?Nói chuyện đó ở đây e không tiện lắm.
Long đồng ý đi theo Kiên,điểm đến tất nhiên không nên là đại bản doanh của cả bọn,Kiên đưa hắn đến một nhà hàng sang trọng.Sau những câu xã giao đơn thuần,Kiên đáp ngay vào vấn đề:
-Anh biết tôi tìm anh vì điều gì chứ?
-Tao biết,nhưng tao có thể tự làm được việc đó,chẳng cần mày giúp đỡ.
-Nếu vậy sao anh đồng ý gặp tôi?
Long im bặt,gã cũng không phải dạng vừa,Long nghĩ.
-Anh muốn giết hắn thì chuyện đơn giản,nhưng anh không nghĩ rằng tôi làm việc đó anh sẽ thoái mái hơn sao?Đàn em của anh sẽ nghĩ gì nào???
-Tại sao mày giúp tao?
-Tôi đâu có giúp anh,tôi giúp mình đấy chứ.
-Ý anh là gì?
-Thù hận,tôi hận hắn mà,anh chỉ cần biết vậy thôi.Không phải chỉ tôi mà hàng trăm kẻ ngoài kia muốn làm thế!
-Rồi,ta vào vấn đề đi,mày cần tao làm gì?
-Anh là người hắn tin tưởng nhất nên chỉ có anh mới khiến hắn sa lưới được.
-Tao hiểu rồi,vậy có gì tao báo tin cho mày sau nhé.Chào chú mày.
-Khoan đã,làm gì mà vội thế?
-Ủa,gi