Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3108 lượt.

cảm giác của Thanh “lả tả” rơi dần vào không khí trước khi trở thành một cái xác vô tri vô giác.Từng dòng chất lỏng sền sệt đang cố tháo chạy qua những vết hở trên một cơ thể sắp lạnh dần,cứ thế chúng lăn tràn trên mặt sàn bóng loáng.

Còn gã thì ung dung nhìn “tác phẩm” nhuốm màu “rực rỡ” của mình.Kiên ghét Thanh sau cái chết của Hưng Lì,giờ gã giết hắn cũng ...thuận ý “cảm xúc”....Cơ mà chỉ một chút xíu thôi!!!...Bởi gã không có chủ đích làm thế,vả lại Kiên không hẹp hòi đến mức tước đi sinh mạng của Thanh chỉ vì những mâu thuẫn kiểu “đàn bà” ấy.Có thể gọi đó là một sự sắp xếp của...định mệnh.Ai có thể ngờ ông trời lại “ép” gã phải ra tay chứ.Đó cũng chẳng phải trò chơi “sấp ngữa” để Kiên quyết định,chỉ có một con đường duy nhất,chỉ một mà thôi.Tất cả cũng chỉ tại thằng Khánh,có trách cũng nên trách hắn ý chứ,đâu phải Kiên muốn thế đâu.

Một phút “mặc niệm” qua đi...Nhanh chóng Kiên dọn dẹp đống đổ nát,điều đáng nói nhất và khó khăn nhất là cái xác trước mặt mình đang gây ô nhiễm nặng,không thể vứt hắn ở đây được,(tổ chuột của hắn có thể bừa bộn một xíu,có thể gã không phải là kẻ bị ám ảnh bởi sự ngăn nắp nhưng không thể hôi hám được).Bây giờ đã là 3 giờ chiều,tranh thủ chưa ai ghé lại Kiên kéo lê cái xác ấy ra vườn,gã chôn cái xác ấy xuống một góc vườn,xong xuôi đâu đấy gã trồng một cái cây lên trên.Êm xuôi mọi thứ,gã đi vào như không có chuyện gì xãy ra.



Trời đã sẫm tối,tất cả mọi người tập hợp tại nhà Kiên,tất cả thẫn thờ trước bức thư mà Thanh để lại lúc ra đi.Thì ra Thanh đã giận Luân và Thanh Cời không muốn mình là con tốt thí của Luân.Đọc hết bức thư,Luân khá bình tĩnh,anh không ngờ Thanh lại nghĩ về mình như thế,anh chỉ lỡ lời thôi,và cũng xin lỗi rồi,vậy mà Thanh không tha thứ.

-Đó là quyết định của anh ấy,chúng ta không có quyền phán xét,hi vọng anh ấy sẽ đi tìm cho mình con đường mới phù hợp hơn.Luân bình tĩnh nói.

-Sao Thanh làm thế nhỉ?Nó không giống tí nào với tính cách của hắn,em thấy chuyện này có gì đó lạ lắm.Quân Xù thắc mắc.

-Em cũng nghĩ thế,em không biết gì hết,em đánh một giấc trở dậy thì đã thấy nó nằm ở đó.Kiên bâng quơ.

-Thôi,ta bàn việc thôi,anh cũng mừng nếu Thanh nghĩ được như thế,mọi người cũng thế,anh không buồn gì nếu có ai đó muốn ra đi đâu.

-Anh Luân,anh nói gì thế?Anh nói thế là em giận đấy.Quân đáp.

-Ừ,anh chỉ nói thế thôi.Mọi người,ta vào việc thôi.

Thật ra Luân nói vậy thôi,một phần nào đó là đúng chứ anh cũng buồn vì điều ấy.Thanh Cời là cánh tay đắc lực của anh,tài năng của Thanh đã được kiểm chứng,sự ra đi ấy để lại cho anh nói riêng và những người ở lại một sự mất mát không nhỏ,nhất là niềm tin đến giai đoạn này.Luân khá thắc mắc,anh nghĩ có gì đó ẩn khuất trong chuyện này,chinh chiến bao năm anh không nghĩ Thanh là người mềm yếu như thế,anh chỉ hi vọng là nó đúng,ngàn lần anh muốn như thế chứ không...mà thôi không nên nghĩ điều tiêu cực ấy.Rồi thời gian sẽ trả lời,Luân thở dài trở về nhà sau khi một kế hoạch được thống nhất.

-Có chuyện gì vậy con?Ông Minh bước vào.

-Bố đấy à?

-Ừ,sao thấy con buồn quá vậy?Con và Lâm xãy ra chuyện gì à?Hay là công việc?

-Thanh Cời đã rút lui khỏi nhóm rồi bố à!

-Sao lại thế được?

Luân kể lại mọi chuyện cho ông,như thường lệ ông Minh vẫn là chỗ dựa của anh,mọi suy nghĩ của mình Luân đều nói cho ông ấy nghe.

-Ừ,bố cũng thấy có vấn đề,con để tâm một xíu nghe,bố nghĩ Thanh đã gặp chuyện gì đó.

-Con không nghĩ vậy bố à?

-Nếu ai đó giết Thanh thì việc gì phải che giấu làm gì,cần gì phải bày ra bức thư ấy chứ?Có ai biết hắn giết Thanh đâu.

-Trừ khi....Ông Minh nhắc nhở.

-Ý bố là..

-Con không nghĩ thế sao?

-Bố nghĩ gì thế,những anh em của con là những người tốt,làm sao có chuyện đó được.

-Hi vọng là bố nghĩ quá nhiều.

Nghe ông ấy nói Luân thấy có chút ớn lạnh,cái chữ nếu ấy anh cũng đã nghĩ đến nhưng anh không nghĩ tới cái vế sau ấy.Luân chưa bao giờ nghi ngờ những người bạn của anh.

-Người đầu tiên phát hiện bức thư là ai?

-Kiên.

-Ừ.Ông trầm ngâm như có ý nhắc Luân.

-Bố nghĩ gì đấy,thằng nhóc ấy bé tí,không đủ sức quật ngã con voi đâu,với lại Kiên là kẻ tàn tật và thằng oắt hiền khô,ngày thường nó có dám to tiếng với ai đâu.

-Ừ,bố cũng nghĩ giống con.Thế mấy người còn lại?

-Quân Xù là con rể tương lai của bố đấy nhé,bố mà nghi ngờ anh ấy là hơi mệt với My đấy.Luân cố đùa.

-Cái thằng này.Ông Minh cười đánh vào vai anh.

-Thằng Quân cũng hay ghé nhà mình,ừ bố cũng rất tin cậu ấy.

-Thế chỉ còn mỗi Hạnh,nhưng cô ấy không giết người bao giờ,nhiệm vụ của cô ấy là mỹ nhân kế nếu cần,cô ấy rất tin con và cũng là người mà Thanh yêu quý,nên con cũng không bao giờ nghĩ về Hạnh như thế.

-Ừ nhỉ,theo như con nói thì có lẽ bố đoán sai thật.Thôi con nghĩ đi,nếu Thanh thật sự muốn ra đi cũng là điều tốt mà.Con người đôi lúc cũng có những suy nghĩ khác với tính cách thường ngày mà con.À mà con có lấy thêm người kh


Polaroid