Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3119 lượt.
chặt tay nó.Cậu nhìn nó rồi an ủi:
-Cậu không sao đâu,tớ hứa.
Con bé cười,nhìn cậu một cách khó nhọc:
-Đừng rời xa tớ nhé.
Nó nắm chặt tay cậu,Luân trân mắt ra sau câu nói ấy,dường như chảnh chọe đã...Không! con bé còn quá nhỏ để nghĩ về điều ấy,nghĩ thế cậu nói:
-Ừ,tớ hứa,tớ hứa sẽ không rời xa cậu.Ta sắp đến bệnh viện rồi.
Con bé mỉm cười rồi ngất đi.Cậu hét lớn:
-Lâm,tỉnh dậy đi,đừng làm tớ sợ.Chú ơi,làm ơn chạy nhanh hơn giùm cháu.
-Ừ,tôi đang chạy nhanh nhất có thể rồi đây.
Con bé đã được đưa vào bệnh viện,có lẽ nó bị đánh quá nhiều vào đầu nên khiến nó không được tỉnh táo.Luân đứng bên ngoài mà lòng như lửa đốt,”Nếu cậu ấy...Không,đừng nghĩ vậy Luân ơi”,cậu miên man suy nghĩ.Sao con bé lại không muốn bố nó biết nhỉ?Liệu mình nên gọi cho ông ấy.Chắc phải thế rồi,Luân gọi cho cô giáo để nhờ cô thông báo cho gia đình chảnh chọe.Lúc này cậu phải đợi người nhà cậu ấy đến.Từng bước chân của cậu cứ thoăn thoắt trong một đoạn đường ngắn củn,cậu không thể ngồi yên được.Cậu thấy xót xa,thấy ân hận giá như cậu đi về nhanh hơn để cứu con nhỏ.Luân ngước nhìn lên cánh cổng phòng cấp cứu.Một lát sau,cánh cổng mở ra,con bé được băng bó khắp đầu,chảnh chọe đã tỉnh,nó đưa mắt nhìn quanh tìm cậu.Luân chạy nhanh đến nắm bàn tay nó.Con bé nhìn cậu với ánh mắt đầy trìu mến.
-Cậu sẽ không sao mà,cố lên.
Chiếc giường di chuyển vào phòng bệnh nhân,Luân cũng ngồi trên ghế cạnh nó.Bàn tay cậu vẫn nắm chặt tay nó.
-Sao cậu lại bị như thế?
-Không sao đâu,chắc tại tớ gây thù chuốc oán quá nhiều thôi.Tất cả là do tớ,tớ chấp nhận mà.
-Nói gì thế đồ ngốc?
-Cậu đừng nói gì với bố tớ đấy,hứa với tớ đi.
-Nhưng tại sao lại thế?
-Bố tớ mà biết,ông sẽ xới tung cái thành phố này để tìm chúng.Tớ không muốn chúng chết đâu.
Nghe thế cậu cũng hiểu sơ ra vấn đề,cô bé của cậu,cô bé tốt bụng.Con bé nghĩ mình phải trả giá cho cái danh nghĩa “chị hai học đường”.Nhưng để tới mức này thì Luân không nghĩ do mấy đứa trẻ gây ra.Bọn nó không tàn ác như thế,chỉ có thể là ...ông bố của cô.Chắc vậy thôi.
-Cậu nằm nghĩ đi,tớ đi mua ít đồ nhé.Muốn ăn gì không?
Con bé lắc đầu.
-Ừ,nhắm mắt xíu đi nhé.
Nói rồi cậu đi ra ngoài căng tin bệnh viện.
Con bé vừa chợp mắt thì ông ta cũng tới,ông chạy thẳng vào chỗ con bé.
-Lâm,sao lại thế này con ơi?
-Con không sao mà bố.
-Đứa nào?Đứa nào?Bọn khốn dám động đến con gái ta?Ông tức giận hét lên.
Luân đang bước thoăn thoát dọc hành lang đến phòng cô,đến nơi cậu thấy khá nhiều vệ sỹ đứng trước cổng.Luân hiểu con bé không phải là hạng thường,hoặc bố chảnh chọe đúng là xã hội đen chính hiệu,không phải là lời đồn nữa rồi.Luân nhìn vào bên trong,một người đàn ông đang nắm lấy tay chảnh chọe,dáng vẻ ông ta khá quen thuộc,Luân nghĩ mình đã gặp ông ta đâu đó.Người đàn ông ấy lên tiếng:
-Con yên tâm bố nhất định sẽ tìm ra bọn nó dù có phải lật tung cả thành phố này lên.
Giọng nói của ông,khiến cậu thấy rợn mình,giọng nói ông ta khá quen thuộc,liệu ông ta là ai sao cho cậu cảm giác đó?
Ông ta ngoái đầu ra cửa gọi vệ sỹ vào.Luân nhìn chằm chằm vào mặt ông.Những gì cậu đang thấy đúng là ác mộng.
-Ông ta...ông ta...
Túi đồ trên tay cậu rơi phịch xuống đất.Luân đã gặp lại...cố nhân.Một thây ma đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho ngôi nhà thanh bình đó.Ánh mắt của hắn,tên khốn kiếp.Cậu khiếp đảm,bất giác cậu chạy,chạy thật nhanh.
Nghe tiếng động,ông ta giật ngay tia nhìn ra cửa,một thằng nhỏ đã để rơi đồ lại và chạy thoát.
-Ai đó.Bắt hắn lại.
-Đừng mà bố,là bạn cứu con đấy.
Nhưng đám vệ sỹ đâu có nghe thấy,chúng tiếp tục đuổi theo cậu.
-Đứng lại nhóc
Nghe thế cậu càng chạy nhanh hơn,”ông ta đã thấy mình,ông ta sẽ giết mình”,cậu lẩm bẩm liên tục câu đó.Hắn khiến Luân sợ hãi thật sự,cứ như có hồn ma đang bám theo cậu.Cậu chạy mà không dám ngoái nhìn đằng sau.Thành phố về đêm đông người và nhộn nhịp nhưng sao cậu chỉ thấy màn đêm bao phủ.Ngày ấy của ngày xưa lại hiện về trong tâm trí cậu.Tên khốn hắn lại chiếu sáng cái hố đen tưởng chừng đã yên giấc.Lúc này Luân không thể suy nghĩ gì được,xung quanh cậu,mọi nơi đều có hình bóng hắn,cậu nhìn quanh,nhìn quanh.
”Đừng lại đây!Đừng lại đây!”,cậu như kẻ điên dại quằn quại giữa chốn đông người.
-Anh Luân,anh Luân!!Anh sao thế?
Thằng May lay lay cậu,nó đi làm về,vô tình nó thấy một đám người đông đúc bao quanh,May tiến lại thì thấy cậu,ngồi dưới đất,nép mình sau cái ghế đá trên đường,ánh mắt liên tục nhìn quanh như tên tâm thần.May hoảng hốt,nó tiến đến nhìn cậu với một sự ngạc nhiên đến lo lắng.Người anh của nó,người đã thay đổi cuộc đời nó.Vậy mà bây giờ...
-Anh đừng làm em sợ,em...May đây.Anh nhận ra em không?
Luân quay mặt nhìn nó.
-May,chạy đi,chạy nhanh lên,hắn đang vào đấy.
Cậu đứng dậy chạy thật nhanh về phía trước mặc thằng May ở phía sau đuổi theo cậu.Những kí ức hiện về,cậu đã giục May như những gì mà m