Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3103 lượt.
ớ thấy cậu có gì đó lạ lắm.Cậu nhẹ nhàng và người lớn hơn những đứa kia.
-Vậy sao?Nghĩa là cậu nghĩ tớ người lớn hả?
-Ừ,bí mật nhé,tớ hơn cậu 2 tuổi đấy.
-Tớ biết.
-Cậu biết sao?Bao giờ thế?
-Thì trong danh sách lớp,ai mà chả biết.Vậy ra cậu nghĩ mình lớn rồi nên chỉ thích chơi với người lớn chứ gì?
-Chắc thế.
-Ái chà,khiếp.
...
Hai đứa cứ nói hết chuyện này đến chuyện khác,lúc này cậu nhận ra,Linh có gì đó bí ẩn,và nhất là cái suy nghĩ của cô.Một cô gái dịu dàng nhưng bên trong có gì đó khác lạ,dường như mọi thứ cô luôn nén chặt,không để lọt ra ngoài dù chỉ một chút nhỏ,hèn gì những đứa khác không thể tiếp cận và gọi cô là “con bé tự kỉ”.Nhưng lúc này,ở bên con bé cậu thấy đường phố mềm mại hơn dưới chân mình,cậu mong quãng đường ấy dài hơn để kéo dài sự yên bình cho cậu qua những tháng ngày giông tố.Linh không phải là cơn gió mát mẻ thoáng qua đời cậu,chỉ là con bé giúp cậu có được sự trọn vẹn của bình yên,những mệt mỏi của ngày thường cứ vơi dần đi khi ở bên nó.
Sáng thứ hai đầu tuần,ngày đầu tiên lĩnh án phạt.Luân lại phải đến lớp sớm.Cậu nhanh chóng bỏ cái ba lô vào chỗ của mình,kì lạ thay cậu thấy cái ba lô của chảnh chọe,nó đi sớm hơn cả cậu.Luân bước vội ra cổng,tin được không?Chảnh chọe đang..quét lá bàng đấy.Khoảnh khắc ngạc nhiên của cậu qua đi,bởi cậu không nhanh chóng làm thì con bé sẽ giành hết việc của cậu mất.Luân cứ thế cặm cụi làm mà không thèm nói gì với con nhỏ.Nó cũng thế,nó hiểu cậu.Sau khi xong việc nó nói:
-Ngày mai đến sớm hơn nhé?
-Vậy là sớm rồi gì nữa.Đã có ai đâu.
-Thì sớm hơn tý nữa,không lẽ muốn mấy thằng kia biết cậu đang quét rác hả?
Hóa ra nó sợ mất mặt,hèn gì nó chăm như thế.Cậu mỉm cười.
-Cười gì thế?Không mệt à?Còn cười được.
Luân không nói gì nữa,nó lặng lẽ đi vào lớp.Một lát nó mang ra hai lon cô ca còn lạnh ngắt.
-Này,cầm lấy.Nó ném một lon cho cậu.
Hai đứa ngồi chung một ghế mà không nói gì với nhau.Một lát nó lên tiếng:
-Những lời cậu nói hôm đó là thật chứ?
-Lời nào?
-Cậu bảo không ghét tớ ý.
-À...ừ.Luân lặng lẽ.
-Cậu là người đầu tiên dám chống lại tớ,những đứa ở đây,ai cũng sợ tớ,muốn tránh xa tớ.Nó bảo tớ là xã hội đen như bố tớ.Con bé đưa lon nước lên miệng uống một hơi thật sâu.Như kiểu nó đang giải sầu với rượu ý.
Cậu quay sang nhìn nó,hóa ra nó ...cô đơn.Và nó tìm cậu như một giải thoát.
-Vậy chuyện đó có liên quan đến việc cậu là học sinh cá biệt không?
-Biết rồi còn hỏi.Nó đáp.
-Nếu cậu bỏ lớp vỏ xù xì đó thì người ta sẽ đón nhận cậu.Cậu nghĩ quá tiêu cực.Cậu luôn bị ám ảnh bởi xuất thân của mình nên...Những gì cậu làm khiến tụi nó tránh xa cậu thôi.
-Thế còn cậu?Nó hỏi.
-Tớ hả?Cậu không đáng sợ gì hết.Có chị hai nào mà mới bị tớ đá cho một cái mà khóc bù lu bù loa lên không hả?
Nó cười.
-Cậu biết tại sao tớ lại phản ứng như thế không?
Luân im lặng nghe nó nói,chuyện này với cậu đúng là đáng quan tâm.
-Bởi tớ đã hi vọng vào cậu.Hi vọng có một ai đó làm bạn tớ.Tớ muốn cậu nói chuyện với tớ nên tớ mới gây sự.
À hóa ra là thế,bây giờ cậu đã hiểu,nó đúng là một học sinh điển hình,đúng như những gì cậu nghĩ về những cậu ấm cô chiêu.
-Và rồi cậu tỏ ra giận dữ,cậu đánh tớ.Lúc đó tớ thấy tủi thân,nên tớ không kiềm chế mình.
-Nhưng tại sao lại là tớ mà không phải ai khác,như cậu nhóc thích cậu ý.
-Tên đó hả?Nó cũng như những đứa khác thôi.Với tớ những đứa nhút nhát như thế là tớ dị ứng lắm.Tớ chỉ muốn nó biết là tớ xấu xa,làm ơn tránh xa tớ.Cậu thì khác,ngay lần đầu gặp,tớ thấy cậu chững chạc,cậu thực sự không sợ tớ,và không nhiều chuyện như những đứa kia.Những tháng ngồi im lặng cạnh cậu cho tớ sự bình yên.Mà tớ cũng thắc mắc sao cậu không một lần nói chuyện với tớ.
-Thì tớ ...thích thế.
-Thích thế????
-Ừ,tớ muốn yên tĩnh.Tớ không muốn gây gỗ với cậu.Tớ là học sinh bình thường,tớ muốn yên phận mà sống.Tớ chán phải bùng nổ,chán phải để người khác chú ý.
Con nhỏ quay sang cậu.
-Cậu lạ nhỉ?
Luân cười,bây giờ cái đầu nhỏ bé của cậu đã được khai thông.Cậu đã hiểu hơn về nó,con nhỏ cũng giống My.Nhưng khác ở chỗ nó người lớn hơn My.Nó có nét quyến rũ riêng không chỉ bởi ngoại hình,một cô gái muốn tìm sự bình yên trong những tháng ngày dữ dội.Vậy đấy,những đứa cậu quen,đều có nổi buồn giấu kín như cậu.Dường như cùng hoàn cảnh thì sẽ tìm đến nhau.Sợi dây liên kết của cậu lại kết nối thêm nữa với những mắc xích khác.Và không biết ở thì tương lai nó sẽ có thêm bao nhiêu mắc xích nữa.
Những tiết học sau đó mọi thứ lại đổi khác,cậu đã xóa bỏ nguyên tắc của mình và chảnh chọe cũng thế,nó cho phép cậu thích làm gì làm mà không cần luật lệ.Vạch ranh giới chỉ còn là kỉ niệm.Giờ đây cậu có thể nói chuyện với nó,giúp đỡ nó đúng kiểu “đôi bạn cùng tiến”.
Linh nhìn xuống cậu,cô bé không nói gì,chỉ thấy hơi ngạc nhiên về những tiến triến khá nhanh của hai đứa.Nó chưa bao giờ chơi với chản