XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3099 lượt.

nó quyết tâm lắm ý.

Ôi bất ngờ,phải nói thế thôi,nó vừa làm xong những bài cậu giao cho đấy.Luân nhìn vào nó không khỏi khâm phục.

-Này,thế cậu giả vờ đấy hả?

-Nói gì thế đồ ngốc?

-Sao cậu làm được thế?

-Cậu nhìn mà xem,toàn bài cơ bản,cậu khinh tớ quá,có dám ra đề khó đâu.Mai tớ có 5 điểm là chắc chắn đúng chứ?

-Ai mà biết được,tớ đâu phải cô ấy.

-Thế nãy giờ cậu ôn gì cho tớ đấy.

-Thì kiến thức chứ gì?

-Ông cụ này,mai mà tớ gặp bài khó hơn là tớ thả viết,đừng trách sao học trò ngu dốt nhé?Tại ông thầy dạy tệ quá.Nó trêu.

Luân không nói gì nữa,hóa ra con bé cũng thông minh đấy chứ,chắc tại nó nhác học nên mới thế.

-Giờ ta về chứ?

-Ừ.Luân nói.

Nói đoạn,hai đứa bước ra khỏi quán,trời đã sẩm tối,cậu bảo:

-Hay tớ đưa về nhé?

-Không cần đâu,tớ về được mà.

-Ừ.

Một lát con bé quay đầu lại gọi:

-Này,đi với tớ một lát.

-Đi đâu.

Nó chạy lại,nắm tay cậu dẫn đi.Lúc đi ngang qua tiệm sửa khóa,nó ghé vào.Nó mua một ổ khóa khá to.Luân ngạc nhiên:

-Cậu dùng nó làm gì thế?

Con bé không nói gì,nó lấy cây bút xóa ra,nó viết vào cái ổ khóa to bự đó.Thấy Luân nhìn nó bảo:

-Quay đi chỗ khác,bí mật,nhìn gì chứ.

Một lát,nó lấy cuộn băng giấy dán kín dòng chữ nó vừa viết.Cứ thế nó lại dẫn cậu đi.Một đoạn khá dài cuối cùng cũng tới nơi.Hai đứa đứng trên cầu nhìn ra phía xa chân trời.Con bé quay sang cậu:

-Đẹp chứ?Thích không?

Luân gật đầu cười lại.Đúng là đẹp thật,một cây cầu bằng sắt khá to,mà cũng cũ kĩ nữa.Nó lại nói:

-Cầu Long Biên đấy.

Hóa ra đây là chứng nhân lịch sử của Hà Nội,từ trên cầu Luân có thể thấy rõ khung cảnh về đêm của Hà Nội rõ hơn bao giờ hết.Dưới chân cầu nước sông Hồng êm đềm trôi lững lờ.Chảnh chọe đang nhằm nghiền mặt hít thở bầu không khí trong lành.Chưa bao giờ cậu thấy nó vui như lúc này.Càng ở bên chảnh chọe cậu càng thấy con bé dễ thương,có gì đó ở con bé khiến cậu thấy thích thú.Nó không phẳng lặng như Linh,nó sôi động,trầm lắng,rồi lại sôi động.Nó dữ dội,dịu dàng rồi lại dữ dội.Ước gì cậu sẽ được như thế này với con bé mãi mãi.

Đang mơ màng chợt chảnh chọe tỉnh giấc,nó lấy cái ổ khóa nó mua ban nãy đưa cho cậu.

-Này,gắn nó vào đây cho tớ.

Luân hơi ngỡ ngàng,nó luôn khiến cậu khó hiểu-tính cách đặc trưng.Nhưng rồi cậu cũng làm theo.Luân cúi xuống gắn nó vào thanh sắt nhỏ ở phía dưới chỗ thanh chắn giành cho người đi bộ.Gắn xong cậu đưa chìa khóa cho nó.Con nhỏ nhìn cậu cười rồi ném chìa khóa xuống dòng nước đang trôi.

-Cậu làm gì thế?

-Không nói cho cậu được.

-Này,cậu làm thế cây cầu xuống cấp sao?

-Thì...mà có ai làm như tớ đâu,cậu gắn nó ở phía xa kia chắc ko ai thấy đâu,tớ hứa ngoài tớ ra,những ai mà làm theo là tớ nhắc nhở liền.Thế được ko?Ai bảo cậu không nhắc sớm mà tớ lỡ tay vứt chìa khóa rồi.

-Ừ.

Lâm cười tinh quái,thế rồi nó lại “phẳng lặng” với những lời chân thành:

-Cảm ơn.Nó lại nói.

-Gì thế?

-Cảm ơn cậu đã ở bên tớ.

-Sao hôm nay nói nhảm gì nữa thế.

Nó lại cười,con nhỏ phung phí quá,hay nó bù lại những tháng ngày qua không trao cho cậu “mười thang thuốc bổ”ấy nhỉ?Nụ cười của nó,không dịu dàng như Miên nhưng là nụ cười của sự mãn nguyện.Cầu Chúa cho tâm hồn nó mãi được như thế,như lúc này đây.Bởi bây giờ Luân đã thấy yêu nụ cười ấy,chảnh chọe,nghe như thế nhưng không còn đáng ghét nữa.Hoàn toàn không!Chảnh chọe,thật đáng yêu làm sao!Luân cứ nhìn,cứ nhìn,cậu thích nhìn,rất thích nhìn.Con bé thật đẹp khiến lòng cậu rộn ràng,xao xuyến,...con tim cậu lại đập nhanh,từng hồi.....nhưng....

Làm ơn đừng “trật nhịp” nhé con tim bé nhỏ!



Những ngày cuối đông,bầu trời hửng nắng như báo hiệu kết thúc những ngày đông lạnh buốt.Sau 5 tiết học học,Luân lại lê chân về nhà,hôm nay cậu thấy hạnh phúc vì được ngồi gần chảnh chọe.Mỗi ngày nó lại mang cho cậu một bất ngờ mới,nó bắt đầu phơi bày hết những tâm tư của mình.Cái cách nó sợ hãi khi ăn quà vặt trong giờ học,cách nó vui mừng khi đánh thắng cậu trong ván cờ ca rô,cách nó chăm chú làm bài trong giờ kiểm tra Đại số...,ừ,mọi khoảnh khắc đều làm cậu không bỏ sót.Vừa bước cậu vừa nghĩ về nó,cậu nhìn lên bầu trời,cậu ước sẽ được gặp nó lúc này,vớ vẫn thật,sao mình lạ thế này.Luân cười,và đúng là điều ước thành sự thật nhưng trong hoàn cảnh khác,những gì cậu thấy khiến cậu bất ngờ.Vẫn trong con hẻm ấy,chảnh chọe đang nằm dưới đất bê bết máu,xung quanh là một nhóm những tên lạ mặt đang đánh vào con bé.Luân lao đến như một mũi tên,cậu đánh,đánh...những gì vốn có của mình cậu mang ra tất.Cậu khiến bọn chúng bỏ chạy và mình cũng dính không ít đòn từ chúng.

-Lâm,cậu có sao không?

Luân đỡ con bé dậy khi trên cơ thể nó là biết bao vết thương,gương mặt nó bê bết máu.Luân nhìn mà lòng mình đau như cắt.Làm sao lại ra nông nổi này,cậu lẩm bẩm.Chảnh chọe thều thào:

-Đừng nói gì với bố tớ.

Luân cổng con bé lên taxi,cậu ôm chặt nó vào lòng mình,bàn tay nắm