Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3142 lượt.

lẽ quan sát anh,điều khó khiến Luân tỏ vẻ lo sợ.Ngay lập tức chảnh chọe giải nguy cho anh:

-Bố,bố nói gì đi chứ?Nhìn người ta mãi thế?Bố làm anh ấy sợ đó.

Ông ta lập tức thay đổi sắc thái,ông cười hiền lành:

-Con bé này!!!Chưa gì mà đã bênh người ta rồi!!!

Rồi ông ta quay sang anh:

-Ta xin lỗi nếu làm cháu mất tự nhiên nhé

-Dạ,không sao mà bác.

-Cháu là...

-Dạ,cháu tên Luân,cháu là bạn của Thùy Lâm,rất vui được biết bác.

-Ừ,ta cũng thế.Con bé Lâm nhà ta chưa bao giờ dẫn bạn về nhà đâu,cháu là người đầu tiên đấy.

-Dạ.

-Cháu đang làm gì?Bố mẹ vẫn khỏe chứ?

-Dạ cháu là nhân viên marketing,cháu đang làm việc tại công ty Quang Minh.Cháu là trẻ mồ côi.

-Vậy à?Ta xin lỗi nhé.

Ông ta có chút mất bình tĩnh,”Công ty của lão Minh sao?Thằng bé này liệu có phải là...”,tất nhiên những gì lão nghĩ sẽ chẳng bao giờ để lộ ra cái mặt nạ đó được.Còn Luân,anh thừa hiểu những gì mình nói,anh vừa nói thật vừa nói dối,anh đánh vỗ mặt như thế để khiến lão không nghi ngờ.Luân biết lão sẽ chấp nhận anh,bởi ông ta nghĩ anh sẽ về phe ông ta nhờ cô con gái rượu.

-Cháu quen con gái bác bao lâu rồi?

-Dạ,bọn cháu là bạn cùng lớp từ cấp 3.

-À ra vậy.

-Cháu là trẻ mồ côi chắc cháu cũng phải vất vả mưu sinh lắm nhỉ?

-Dạ.

-Cháu đừng ngại ta nói cho cháu một bí mật nhé.Ta cũng là trẻ mồ côi như cháu nên ta hiểu cháu đang nghĩ gì.Cháu vào làm ở Quang Minh bao lâu rồi?

-Dạ,mới hai năm thôi bác.

-Thế cháu bao nhiêu tuổi rồi?

-Dạ cháu 24 tuổi.

-Còn trẻ thế à?Ông ta cười.

Cứ thế cuộc làm quen giả dối ấy cứ diễn ra trước mặt chảnh chọe,cô cười tít mắt mỗi khi nhìn Luân,với cô,Luân đã tiến một bước nữa tới cuộc sống của mình.

Về phần anh,những gì anh nói chỉ mang tính chất ngụy trang chứ không hề có chút tình cảm hay lời thật lòng nào trong nó.Luân khá bình tĩnh trước hắn,bởi anh đã chuẩn bị khá chu đáo cho ngày hôm nay,dù đôi lúc Luân vẫn để lộ những sơ hở nhưng anh nghĩ ông ta không tài năng tới mức đó.

Sau một loạt những câu hỏi thử thách của ông ta về nghề nghiệp của anh,ông ta dừng lại,chỉ chừng đó thôi cũng đủ để chứng minh Luân không phải là tên dởm,hay ít ra Luân đã chiếm được lòng tin của lão.

-Vậy thôi cháu ngồi chơi với con bé đi nhé,ta lên phòng đây,ta già rồi không thể hiểu những gì lớp trẻ suy nghĩ được.Cháu hãy đối xử tốt với con bé nhé?

-Dạ,cháu hứa.

-Ừ,ta tin hai đứa sẽ là bạn tốt của nhau,sau này cháu cứ đến đây chơi nhé,nhà ta luôn rộng cửa đón cháu.

-Dạ,cháu cảm ơn bác.

Nói rồi ông ta bước vội lên cầu thang.Luân thở phào nhẹ nhõm.Anh đã căng thẳng rất nhiều khi gồng mình lên để chống trả những cảm xúc mà con tim phát tán một cách tự nhiên.Anh đã đứng vững trước lão sau nửa tiếng tra tấn,điều đó đã là một thành công ngoài mong đợi.Cứ tưởng tưởng xem bạn sẽ làm gì với một con sói đã từng cào cấu da thịt bạn và bây giờ chỉ chực chờ vồ lấy bạn nếu không tập trung đề phòng.Sẽ thật khăn để khoe hàm răng của mình trước hắn,khi mà cảm xúc nó phản đối một cách quyết liệt.



Luân đã về tới nhà,chốn bình yên của anh vậy mà anh vẫn thấy sợ hãi khi nghĩ về hắn.Hôm nay hắn “ngoan hiền” như một con nai và điều đó cũng chẳng thể che giấu hết hình hài của một con sói khôn lõi.Tiếng gõ cửa xóa tan đi suy nghĩ mông lung của anh.

-Vào đi.

-Con sao thế?Sao không xuống ăn cơm?

-Dạ,con không đói.Bố này.

-Gì thế?

-Con đã gặp hắn

Ông Minh giật mình.

-Con nói sao?

-Đúng thế bố ạ.

-Con nói đi,bố nghe đây.

-Hôm nay con ghé chơi nhà Lâm,hắn có hỏi con vài câu,một cuộc đối thoại ngắn.

-Con có bị hắn phát hiện gì không?

-Con nghĩ là không.

-Ừ,con làm tốt lắm.Mà thôi đừng suy nghĩ về hắn nữa,hắn không đáng khiến chúng ta buồn bực.Rồi hắn sẽ phải trả bằng máu cho những gì hắn gây ra.Cố lên con.

-Vâng.

-À,bố quên chưa nói,mai em con sẽ về Việt Nam,con ra sân bay đón nó nghe,bố có chút việc phải làm.

-Sao,My về hả bố?Sao nhanh thế?

-Cái thằng này,sáu năm rồi đấy,con muốn nó ở bên đó luôn hả?

-À không...con vui chứ.

-Ừ,nhớ nghe con.

-Dạ.

Sân bay tấp nập người qua lại,Luân đứng nhìn đồng hồ mà thấy sốt ruột.Cô em gái bé nhỏ,con bé đi du học đã sáu năm trời,giờ nó về,anh thấy vui nhưng cũng buồn phiền cho những ngày tháng sắp tới,hi vọng con bé đi xa về sẽ đổi tính đổi nết như thế anh mới dễ sống được.”Kia rồi”,Luân nhìn theo cô gái bận chiếc váy hồng đang keo lê cái vali to tướng.Con bé xinh hơn trước nhiều,nó đã ra dáng một thiếu nữ,Luân đưa tấm giấy có ghi tên nó,nó nhìn thấy anh thì vui mừng khôn xiết nó vứt luôn cái vali chạy thật nhanh lại chỗ anh nó.Luân cũng tươi cười với con bé,nó ôm chặt cổ anh không chịu buông,nó tỉ tê:

-Anh hai,em nhớ anh quá,nhớ anh nhiều lắm.

Lời nói của nó theo hai nghĩa của hai người riêng biệt,cô bé nói nhớ theo khái niệm của nó.Chữ “nhớ” của tình yêu nam nữ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t