Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3127 lượt.
hạnh phúc,thấy e ngại,thấy chính mình...nhưng người ta làm gì muốn cầm lấy tay cô vuốt ve chứ nói gì đến...Nếu có kiếp sau cô nguyện sẽ làm người con gái lương thiện,một tư cách đủ vững vàng để sánh bước bên anh dù ở thế giới ấy anh có xấu xí như thế nào đi nữa.
Luân đi vào trong với một sự hoang mang,ừ,anh cũng sợ như người bình thường khác,anh không phải là thánh,anh cũng sợ đau,sợ chết nhất là khi hắn vẫn còn sống trơ ra đó.Cả một đoàn người ùa ra,những thanh gỗ cứ lia vào anh,anh cố né,chống trả.Chiến đấu,cách duy nhất lúc này,anh đánh hết tên này đến tên khác,thân hình bay lượn như con sóc...Tuy nhiên dù anh có giỏi võ cỡ nào cũng không thể chống lại số đông,sau những phút thất thế,chúng đã đánh anh ngã quỵ,chúng đánh một cách vô tình dã man như thể đó không phải là đồng loại của chúng.Anh gục ngã,nằm lăn lóc dưới đất,anh thở khó nhọc,nuốt hết những hơi than bụi đen ngòm ngòm.Bọn chúng vẫn đánh,đầu,chân,mình mẩy tất cả như một bao cát cứ mềm dần ra.
Tưởng chừng như mình sẽ chết đi thì phía đằng xa anh thấy Quân Xù đến,sau Quân là một đoàn binh hùng tướng mạnh,cuộc chiến diễn ra khá căng thẳng.Cuối cùng phe Luân đã phải rút chạy,không thể chống lại,cũng may là Luân đã kịp thời được chuyển lên xe.Đàn em của anh chấn thương khá nhiều,cuộc tháo chạy cũng đã trót lọt.Phú Điên không muốn rượt đuổi vào thành phố,hắn không muốn ồn ào.Bởi thế cả bọn mới thoát chết.
Luân được chuyển ngay đến bệnh viện tức thì,theo anh chỉ có Quân Xù và Hạnh Ẻo,còn những người còn lại sẽ về nhà.Một lát sau,ông Minh cũng đến.
-Cháu chào bác.
-Ừ,Luân có sao không cháu?
-Dạ,chắc không sao đâu bác,chỉ bầm dập bên ngoài thôi,cũng may là bọn cháu tới kịp nếu không thì...
-Sao đến nông nổi này hả cháu?
-Dạ,chuyện dài lắm,giờ chắc không sao nữa đâu bác,bác đừng lo.
-Ta vào với nó thôi
-Dạ.
Luân đã tỉnh táo lại sau khi được cứu chữa kịp thời,anh tỉnh như sáo ngồi suy nghĩ những gì đã xãy ra.Ơn Chúa là anh vẫn sống,anh chưa thể chết vào lúc này được,còn nhiều thứ dang dở chưa kịp thực hiện.Nếu phải chết uổng như thế thì anh không còn mặt mũi nào gặp gia đình ở bên kia thế giới.
-Luân,con có sao không?
Ông Minh chạy lại thật nhanh chỗ anh.
-Bố,sao bố lại đến đây?
-Con không sao chứ?
-Dạ,con không sao?Bố đừng lo,làm nghề này ai cũng phải vậy mà bố.
-Có chuyện gì con phải nói với ta chứ?Ta là bố con mà.
-Con xin lỗi,nhưng con nghĩ chuyện này con tự giải quyết được mà.Em My đâu hả bố?
-À,nó về rồi,nhưng bố giấu nó chuyện con bị thương,bố sợ nó lo,con bé mà biết chuyện là rắc rối lắm.
-Dạ,con cảm ơn bố.
-Là cha con mấy năm rồi mà sao cứ cảm ơn ta hoài vậy,con không xem ta là cha con à.
-Dạ,con xin lỗi.
-Thôi,nằm xuống nghĩ đi con.Bố đi gặp bác sỹ một lát.
-Dạ.
Ông Minh khéo léo và ngọt ngào như rót mật vào tai,với anh chỉ cần thấy ông là anh biết mình đã an toàn,mình sẽ không sao cả.Bao năm nay vẫn thế,có đôi lúc anh đối mặt với tử thần,cái chết đến bất cứ lúc nào,nhưng mỗi khi anh tỉnh giấc dù là ở bệnh viện,ở nhà hay bất cứ đâu cứ mở mắt ra là lại thấy gương mặt ông ấy ở bên cạnh.Cảm giác như ông ấy là hộ mệnh của đời mình,ừ,chỉ cần có ông thì Luân sẽ không chết,không thể chết.
-Quân,Hạnh sao rồi em?
-Dạ,nó không sao anh à!Chỉ băng bó cánh tay thôi,còn lại là vết thương ngoài da.
-Ừ,bữa nay làm gì cũng phải cẩn thận nhé,anh tin chắc lão không bỏ qua dễ dàng vậy đâu.
-Kệ lão ấy,lão mà còn như thế thì em cũng không khách sáo đâu,dù có liều cái mạng này.
Luân đánh vào vai Quân.Quân Xù cười nhìn anh.
-Anh Hai,sao lại thế này,anh có đau lắm không?
Đang yên đang lành thì My đến,Luân hơi ngỡ ngàng nhìn Quân,Luân cứ nghĩ là Quân báo cho nó mà Quân thì lắc đầu nguầy nguậy:
-Chuyện này không liên quan đến em,đừng trách em à,em có bị gì không mà gọi con bé láo toét này tới.
-Anh nói gì hả?My nhìn Quân với sự thù hận cực độ
-Thôi em ra ngoài đây.Quân không thèm trả lời con nhỏ.
-Anh đứng lại cho tôi,tên kia.
-My,đừng có hỗn.
-Anh hai à,tên đó bắt nạt em,anh không biết đâu,hắn..hắn...
-Thôi được rồi,anh biết,biết,được chưa?Thế em đến thăm anh hay muốn tính sổ với hắn đây.
-Tất nhiên là thăm anh rồi,mà sao anh không báo cho em hả?
-Em gặp bố chưa?
-Em về nhà rồi mà,anh tưởng em không ngoan chứ gì?
-Anh có nói gì đâu.Luân xoa đầu con bé.
-Nè,anh làm gì thế hả?Em lớn rồi nha,không cho anh làm thế nữa đâu.Em ghét.Nó lắc cái đầu,nhìn anh với sự hờn mát.
-Ừ.Luân cười hóm hỉnh nhìn nó.
Nụ cười của anh chợt tắt bởi một vị khách nữa ghé thăm anh,Luân hơi ngỡ ngàng.”Sao cô ấy lại biết mà đến đây”,anh nghĩ.Anh vừa vui mừng,vừa lo lắng bởi anh sợ cô lo và sợ cô biết bí mật của mình nữa.
-Lâm!
Nghe anh gọi như thế bé My cũng ngoái đầu nhìn lại,trước mặt nó là một cô gái trẻ xinh đẹp trong chiếc áo váy xòe rực rỡ,cô gái khẽ tiến lại.My linh cảm