Vụ án bí ẩn bộ phim khó quay - full
Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3123 lượt.
,của tình đầu thuở vương dại,còn anh,anh nghĩ nó chỉ đơn thuần của một cô em gái.Luân cũng đáp lễ:
-Anh cũng thế,em đi lâu quá,không ai dạy anh học cả.
Cô gái liếc bằng đuôi mắt,nó nũng nịu:
-Anh nhớ em thật không đấy,hay nhớ cô khác rồi?
-Ơ hay con bé này,anh nhớ em nhất được chưa?Ai bảo em là em gái anh hả?
Nó cười tít mắt.
-Em ở bên ấy sao rồi?Học hành gì không?Hay lại phá phách đấy?
-Anh này,cứ nói em vậy mãi,em lớn rồi chứ bộ.
-Lớn à?Để anh xem.
Vừa nói Luân đưa tay lên đầu con bé,rồi lắc đầu:
-Có lớn gì đâu,lùn tịt.
-Anh này,chọc em nữa là em giận a.
-Ừ,thì xin lỗi,ta về thôi,bố đang đợi đấy.
My vừa ngồi vào xe thì Quân-đàn em thân cận của anh tiến lại:
-Anh để em chở cô chủ về cho.Anh còn có việc phải làm đấy.
Luân biến sắc ngay khi nghe Quân nói,có chuyện gì đó nghiêm trọng đã xãy ra.Luân ngó qua cửa kính xe:
-My này,anh có việc phải đi,em về với anh Quân nhé,nhớ về nhà đấy,bố đang đợi em đó.
-Anh đi đâu thế?Sao không về với em hả?Em giận anh luôn đó.
-Anh xin lỗi,công ty có việc gấp mà,tối anh em mình nói chuyện sau nghe,lúc đó em muốn đi đâu anh chiều em hết.Vậy nghe,anh đi đây.
Vừa dứt lời anh đã ngồi lên chiếc xe máy của Quân,phóng thẳng,bỏ mặc con bé í ới gọi theo.My quay đầu vào xe,nó thấy bực bội,Luân lại làm con bé buồn,nó đã chờ đợi để ở bên cạnh anh biết bao.Nó thủng thẳng không nói không rằng.Xe đã đi một đoạn khá xa nhưng nó vẫn ngồi im nhìn Hà Nội,nó nhớ biết bao sự ồn ào ấy,hàng ngàn chiếc xe máy đang bon bon trên đường,dĩ nhiên làm sao sánh bằng sự văn minh của Hoa Kỳ danh tiếng chứ.Chỉ là nơi này để lại cho nó quá nhiều hình ảnh,mọi thứ tốt đẹp mà nó tích lũy đều từ mảnh đất này.
-Anh dì ơi,dừng xe.My lên tiếng.
-Thưa cô,chúng ta phải về ông chủ đang đợi.
-Tôi bảo anh dừng xe,anh không nghe thấy à?
Quân ngao ngán với con bé chảnh chọe này,anh chẳng muốn nói gì với con nhỏ.
-Xin lỗi cô,tôi phải đưa cô về,tôi còn có việc phải làm nữa,mong cô thông cảm.
-Anh mà không dừng xe là tôi nhảy xuống đó.
-Nhảy đi,cô có giỏi thì nhảy đi,tôi không cấm,đằng nào cô chết đi cũng đâu liên quan đến tôi,nhiệm vụ tôi thì tôi làm,vậy thôi.
-Anh...anh...
Con bé tức nghẹn họng,quỷ tha ma bắt hắn đi,làm sao anh Luân lại tuyển một tên vô duyên và lạnh lùng như thế được nhỉ?Con bé hằn hộc nhìn Quân với ánh mắt hình viên đạn.Còn Quân anh chả quan tâm,trong đầu anh đang lo cho đại ca của anh,sự nguy hiểm gần kề,anh chỉ mong mau mau tống con bé này đi để anh còn kịp “gia nhập”,dù có chết với Luân anh cũng thỏa nguyện.
Quân,còn gọi là Quân Xù,vì mái tóc hắn rơm rạ như tổ chim.Quân là đại ca băng cướp trước đây Luân “quét dọn”.Lúc giao đấu với Luân,một lời hứa giữa những người đàn ông đã được “kí”,người thua sẽ tuân phục trung thành với người thắng suốt phần đời còn lại.Và kết quả thì ai cũng rõ.Quân Xù phục Luân sát đất,anh thua nhưng không buồn hay ân hận,bởi anh có mắt nhìn “minh chủ”,anh chưa gặp ai có tấm lòng và cách trao niềm tin như Luân.
Tuy thắng Quân,nhưng chính Luân đã để Quân ra đi,dù biết làm thế chẳng khác nào thả hổ về rừng.
-Anh thả tôi thì tôi cũng sẽ quay lại cắn anh,tôi không có lựa chọn đâu.
-Ừ,tôi cũng mong anh làm thế,anh có bản lĩnh anh không thể làm lính được,tôi thà để anh làm quan hơn thấy anh tuân phục tôi.Nhưng đừng tàn bạo quá,cái gì cũng có giá của nó cả,một tên cướp thì trước sau gì cũng sẽ lụi tàn thôi.
Nghe xong,Quân bỏ đi,những lần sau đó nhóm của Quân lại bị vây quét,lần này không phải Luân mà là công an,và chính Luân đã ra tay cứu Quân trước mũi người vây quét.Quân không chỉ cảm kích anh mà nhận ra duyên phận giữa anh và Luân.Từ đó anh về dưới trướng Luân nhưng chưa bao giờ Luân xem anh là đàn em,là kẻ mình sai bảo cả.Tôn trọng đó là cách đối xử với Quân.Nhiều năm trôi qua,mối lương duyên ấy ngày càng khít chặt hơn.
Giờ đây,trong lúc “Anh cả” đang gặp khó mà anh phải ngồi kế cô bé khó ưa này,anh thấy chán nản hơn bao giờ hết,anh muốn xung trận chứ không phải là những cô gái vây quanh như thế.
Cuối cùng cũng tới nhà,Quân mừng rỡ ra mặt.Anh ngoái đầu bảo con bé:
-Xuống xe,nhanh đi.
-Cái gì,anh dám ăn nói như thế với tôi hả?Anh chỉ là một tài xế cho anh tôi thôi nhé.
-Nghe này,tôi và cô không liên quan gì nhau,anh Luân bảo thì tôi làm,còn nếu là tôi,tôi đã vứt cô lại ở chỗ sân bay rồi và mặc xác con bé cứng đầu như cô.Giờ thì xuống nhanh khỏi xe tôi.
-Anh...anh đợi đấy,tôi sẽ mách bố tôi,anh sẽ bị sa thải.
-Tôi rất ủng hộ ý kiến đó,giờ thì xuống nhanh lên.
Con bé lần hai điên tiết,hắn là cái quái nào chứ,đồ khốn,mày đợi đấy.My không giữ nổi bình tĩnh nó xuống xe đóng sập cái cửa như muốn trút hết tức giận vào nó.Con bé chưa kịp chửi tên mất lịch sự thì hắn đã chạy biến.
Lại nói về Luân,anh phóng xe thẳng đến nhà Kiên Lùn.
Kiên Lùn là đệ tử Hùng Sẹo,nhưng đã theo Luân,cũng chính Hùng Sẹo cắt cử.Kiên Lù