XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3146 lượt.

khiếp đảm đấy.

-Cháu không quan tâm,cháu chỉ biết anh ấy yêu cháu.Cháu tự nguyện làm thế,cháu sẽ chấp nhận.Số trời đã định rồi mà.

Lần này,Khánh không thể không há hốc mồm miệng,khi bà ta là vợ của Dung Tào.Khánh kinh hãi tên ấy,giờ thì hắn mới thấy sợ người đàn bà này.Tất nhiên hắn chẳng có cơ hội gặp ông ta,ông ta chẳng có gì cao sang cả chỉ vì hắn ở tù khá lâu và chỉ nghe danh tiếng hắn qua mấy thằng “mặc cùng đồng phục”.Khánh khá khoái ông ấy nhưng hắn cũng sợ lão,bởi chính Dung Tào mới giống hắn,thế nên hắn sợ khi nhìn ông ấy,hắn khá chắc chắn ông ấy sẽ nhận ra con quỷ trong hắn nếu có cơ hội gặp lão.Cái mụ béo này lại là người Lão Dung si mê,đời sao lạ thế nhỉ?Con tim lão ta “ngộ nhận”hay mối tình đầu của lão nhỉ?Cái gu của lão khiến Khánh thấy buồn nôn,khác với hắn.Thứ hắn đam mê là những đường cong nuột nà,làn da trắng muốt chứ không phải đầy mỡ và xuống cấp như ả kia,thậm chí bây giờ bà ta cũng chẳng thể đứng lên được.

Ơ mà này,nếu thế thằng oắt là con lão ấy ư?Chuyện ngày càng thú vị rồi đấy.Hắn cười-nhìn hắn cười phát ớn mà hắn cứ khoe mãi.Giờ Khánh lại có thêm một câu hỏi,lão già này là ai???Chú của bà ấy thật ư?Không,nếu là chú ruột của bà ấy thì ông ta phải ở SaPa,trong một cung điện lộng lẫy chứ,ông ta không thể dễ dàng để con đàn bà này chiếm hữu như thế.

-Chú đã gặp anh ấy chưa?

-Cháu nói Dung đấy hả?

-Dạ.

-Có chứ,gặp miết.Thậm chí ta chán thấy hắn hơn ăn ba bát chè một lúc nữa ấy.Lão đùa.

-Ý chú là sao?Chú vẫn làm việc với anh ấy hả?

-Không,thằng ấy đủ lông đủ cánh rồi,nó chẳng cần ta nữa.

-Chú nói gì thế?Chú là người nuôi dạy anh ấy mà.Không có chú thì anh ấy không có ngày hôm nay đâu.Chú biết mà.

Ông Hải cười nhếch mép,con bé không hiểu hết những gì ông trải qua.Ông có nên nói điều đó về hắn.Không,không nên như thế,ông không thể làm con bé khó xử.Chuyện của đàn ông và ông sẽ tự giải quyết.Đằng nào thì chuyện cũng đã xãy ra rồi.Bây giờ ông chỉ hi vọng thằng Luân tìm ra thứ ấy và trả cho ông những gì là của mình.Lão tin Luân,lão có mắt nhìn người mà.

Bà ta trở về nhà mình sau bữa ăn trưa,Khánh cũng mò theo.Khánh cũng lờ mờ đoán ra ông ta là ai.Chỉ là hắn chưa chắc lắm.Hắn công khai chứ không lén lút nữa nhất là xung quanh nhà bà ấy có cả mớ những tên vệ sỹ.Khánh nhấn nút chuông cửa thật mạnh,một lát sau tên vệ sỹ tiến lại:

-Anh muốn gặp ai?

-Tôi tìm bà Trâm,anh cứ nói với bà ấy là có cố nhân muốn gặp.

-Đợi ở đây.

Nói rồi anh ta đi vào trong.Phải mất một thời gian anh ta mới ra mở cửa cho hắn.Trước khi vào trong,hắn bị soát khắp người.Khánh chẳng lo lắng,hắn chẳng bao giờ mang vũ khí.Hắn có thứ giết người nhanh gọn hơn mà bé xíu chẳng ai tìm thấy.Vượt qua vòng một,Khánh được đưa vào phòng khách.Chưa kịp thưởng thức vẻ nguy nga của ngôi nhà thì bà ta đã đi ra.

-Anh là ai?

-Chào bà chị.

-Tôi biết anh không?

-Tôi là bạn của Hoài.

Nghe thế bà ta thất kinh,bà nói:

-Tôi không còn quan hệ gì với hắn cả?Mời anh về cho.

-Này,bà chị.Tôi chỉ làm nhiệm vụ thôi.Bà muốn hay không cũng phải để tôi hoàn thành tâm nguyện của người quá cố chứ.

-Anh nói sao?Anh ta chết rồi sao?

-Có vẻ bà cũng quan tâm hắn đấy chứ?Tôi cứ tưởng..

-Quan tâm ư?Anh nghĩ gì thế?Hắn định giết tôi đấy,giờ hắn chết tôi mừng không hết chứ quan tâm ư?Buồn cười thật.

-Thế giờ sao?Bà có chịu nghe tôi nói không?

-Không cần,mời anh về cho.Bà ta dứt khoát.

Khánh tức giận,hắn liếc bà bằng đuôi mắt đáng sợ của mình,hắn đánh tắc tắc cái lưỡi.

-Tôi nghĩ tôi có thứ bà quan tâm đấy,nó chẳng phải bảo tôi đến xin lỗi hay trả kỉ vật của tình yêu mặn nồng đâu mà bà lo.Một thứ còn lớn hơn thế.Bà biết không?Tôi ước mình không tìm thấy bà để chúng thuộc sở hữu của tôi đấy.

-Vậy tôi cho ông đấy,giờ ông đi được chưa?

-Bà không cần biết nó là gì sao?Cả thằng con trai của bà à?

-Anh nói gì thế?

-Thấy chưa?Tôi đã bảo mà,giờ ta nói chuyện được chứ?

-Anh nói đi.Tôi nghe.

-Ta vào trong chứ.

Hắn liếc tên vệ sỹ đứng cạnh bà,bà hiểu ý hắn.

-Anh ra ngoài đi,tôi không sao đâu,đây là người quen của tôi.

Nói rồi tên vệ sỹ ra ngoài để một mình bà ở lại,hai người đi vào phòng trong.Khi đến nơi,hắn nhếch mép bí ẩn,rồi hắn đóng chặt cửa.

-Anh làm gì thế?

-Đừng sợ như thế,tôi đã bảo bí mật mà,không ai được biết đâu.

Khánh lấy quyển nhật kí ra,hắn đưa cho bà.

-Đây là món quà gửi từ quá khứ đấy.

-Tôi không cần thứ này.

-Tùy bà thôi chứ,tôi đã giao rồi đấy.Còn giờ tôi cần cái khác của bà.

-Anh nói gì thế?Tôi thì có gì cho anh chứ?

-Không,bà có đấy.

Hắn xoay chiếc xe lăn của bà lại,hắn nhìn thẳng vào mắt bà sau đó nhắm mắt ngửi một cách say sưa.Điều đó khiến bà ta run lên cầm cập.

-Anh..muốn ...làm..gì tôi????

-Nào,bình tĩnh đi.Bà ư?Xin lỗi tôi không có hứng với bà,nhưng tôi không chắc mình không có hứng với thứ khác đâu.

-T-h-ứ... G-ì?<