XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3153 lượt.

xe đi Sài Gòn.

Về phần Luân,suýt nữa anh đã bắt kịp hắn thế mà hắn lại biến mất một cách bí ẩn.Luân gọi ngay cho Kiên.

-Kiên,thằng Khánh giờ đang ở đâu?

-Em không biết,tín hiệu mất rồi.

-Sao cơ?Lần cuối vị trí hắn đứng là ở đâu???

-Gần chỗ anh đứng đó.

Luân đưa mắt nhìn xung quanh,anh đang đứng trước nhà vệ sinh mà hắn đã vào.Luân tiến vào bên trong,một người đàn ông nằm bất tỉnh mà chỉ mặc độc một cái quần ngắn.Anh như hiểu ra vấn đề,chính là ông khách sang trọng lúc nãy.Luân lập tức đuổi theo hướng ông ta di chuyển.Nhưng anh đã chậm một bước,người ấy đã lên tuyến xe khách đi Sài Gòn.Sự cay cú khiến anh không kiềm chế được,Luân sút mạnh vào cái lon nước đang nằm vất vưởng trên đường.Anh đã chậm hơn hắn,tuyến xe ấy đã rời khỏi bến và đi ra cổng ngoài.

Vậy là mất hút,mọi chuyện lại trở về số 0.Bây giờ việc tìm hắn còn khó hơn lên trời.Ai chứ Khánh Tặc thì hắn khôn ngoan có thừa,và trừ khi hắn đến tìm anh chứ mình không thể bắt được hắn.

Và rồi cả bọn quay trở lại Hà Nội trong nỗi thất vọng vô bờ bến,tất cả đều hiểu rằng mình vừa bắt hụt một con hổ ngay bìa rừng.Giờ thì chẳng những không được gì mà còn khiến cả bọn thiệt mất một người thân.Lâu lắm nhóm anh mới thất bại muối mặt như thế,trước đây đối phó với cả một băng đảng vẫn không khiến anh lo sợ.Vậy mà chỉ mỗi một con sói hoang mà cả bọn không thể làm gì được nó.

Luân mang theo nổi buồn ấy đi loanh quanh những con đường Hà Nội.Anh ngước mắt nhìn trời,trái tim anh lại góp thêm một nổi đau nữa.Nó vĩ đại thật,nó cứ thêm,thêm mãi và không biết bao giờ nó mới bão hòa được.Đôi chân lại đưa anh vào một quán cà phê sang trọng bên đường.Cái tên,có lẽ vậy,khiến anh bước vào.Cô phục vụ khá xinh mang cho anh một ly cà phê ít đường.Một ngụm,hai ngụm...nó chảy vào cuống họng anh với một vị đắng ngắt.Nhưng nó chẳng khiến anh khó chịu,nỗi lòng anh,mọi thứ bên trong con người anh đã mệt mỏi lắm rồi.Luân đã cảm nhận rõ bộ máy ấy kiệt quệ cứ như đã sắp hết hạn sử dụng ấy.Anh miên man nhớ về Miên,Linh,Lâm...những cô gái đi qua đời anh theo những cách khác nhau,anh muốn những kí ức ấy lớn lên,thật lớn để chiếm lại con tim đang chứa những thứ rác rưởi của mình.Chỉ được một lúc,Hưng Lì lại đánh thức anh,cái chết của Hưng khiến anh thấy ân hận,”Chắc Hưng đã đau đớn lắm trước khi ra đi”.Nghe có vẻ quen nhỉ?À,đây chính là câu hỏi tự sự mà anh dành cho chính mình khi gia đình anh...

Tại sao những người xung quanh anh đều ra đi một cách đau đớn như thế?

Liệu anh có phải là “hiện thân của tai ương”???

Anh sẽ còn phải chứng kiến bao nhiêu người phải chết nữa?Sẽ khoác lên mình bao nhiêu hận thù nữa???

Luân “không thèm” hận Khánh,ừ,chẳng hận hắn.Anh quá quen với nổi căm hận ấy rồi.Hắn chẳng là gì khiến anh phải dùng con tim mình để chứa hắn.Luân biết rồi hắn sẽ phải chết dưới tay anh,định mệnh là thế,cảm giác của anh là thế.

-Tôi có thể ngồi đây với anh được chứ?

Đang ở dưới vực sâu tuyệt vọng thế mà gã quái nào lại vô duyên hỏi những câu thật là vớ vẫn.Luân dành tặng ngay cho tên khách lạ ấy một ánh nhìn khó chịu.

-Tôi muốn ngồi một mình,tôi xin lỗi nhé.Anh có thể sang bên kia được không?

Cái âm thanh khó nghe như thế mà tên kia lại thấy nó hay.Bằng chứng là hắn vẫn dành cho anh một nụ cười.

-Anh đang không vui à?Vậy anh cần có bạn rồi!

Lần này anh không thể không bực mình,Luân tăng level ngay lập tức:

-Anh bị điếc hả?Muốn gì nào?

-Tôi đâu làm gì anh đâu!Sao nổi nóng với tôi.Tôi nghĩ anh không phải là người như thế.Anh thông minh và khôn ngoan thế thì những câu khó nghe như thế chắc không phải do anh nói ra đâu!

Lần này,hắn đã thành công,Luân đưa ngay đầu óc về thực tại,ánh mắt anh nhìn tên kia với sự ngỡ ngàng.Trước mắt anh là một người đàn ông đã đi qua lứa tuổi đôi mươi,hắn khá đẹp trai và đứng đắn.Đó chính là Dũng,anh đã điều tra và biết được Luân chính là kẻ chủ mưu.

-Anh biết tôi sao?

-Cũng không hẳn,nhưng vì anh tạo scandal lớn quá nên không ai không biết anh.

-Đừng đổ lỗi cho thiên hạ,tôi nghĩ chỉ mỗi mình anh nghĩ về tôi thế.

Hắn cười vui vẻ.

-Anh thú vị đấy chứ?

-Không vòng vo nữa,vào thẳng vấn đề luôn đi.

-Rồi,anh nói thế thì tôi không vòng vo nữa.Nguyễn Minh Luân,đúng chứ?

-Thì sao?

-Chả sao hết,anh còn nhớ cái vụ một tù nhân bỏ trốn chứ?

-Ý anh là sao?

-Tôi biết người giúp hắn là anh.

-Thế sao?

-Tôi chỉ thắc mắc là tại sao anh lại cứu hắn,một tên như hắn thì giúp được gì cho anh?Tại sao anh lại làm thế?

-Anh đoán mò đấy hả?Anh tưởng tượng ghê quá nhỉ?

-Không đúng thế sao?Anh là người đến thăm hắn,anh giao cho hắn kế hoạch trốn thoát.

-Anh chứng minh đi,đừng hi vọng gì từ tôi,nếu anh biết điều đó anh đã còng tay tôi rồi.Đừng đổ lỗi cho người vô tội.Còn giờ anh đi chỗ khác,tôi không có tâm trạng nghe anh nói nhảm.

-Tôi sẽ làm thế,tất nhiên.Tôi đã biết mọi thứ về anh,chỉ là tôi thích anh,tôi hi vọng anh có chút gì đó khi