Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3145 lượt.
ến tôi thấy lạc quan hơn cho số phận của anh.
-Giờ anh đi,hay tôi đi???
-Không cần làm thế?Tôi đi,tôi chỉ muốn nói một câu nữa...
-Anh đã thả một con hổ về rừng,anh sẽ phải ân hận chứ gì?Anh định nói thế?Nhưng xin lỗi,tôi không làm thế và anh đừng lải nhải ở đây nữa.Luân tức giận.
-Xong,cơ hội của anh đã qua.Đợi tôi nhé,tôi sẽ quay lại.
Nói rồi Dũng bước ra ngoài.Luân không thèm quan tâm lời hắn nói.Anh nhẹ cả người vì biết mình đã an toàn.Nghe có vẻ mâu thuẫn quá,nhưng đúng là anh an toàn.Sự có mặt của Dũng chỉ để chứng minh...hắn bế tắc.Bọn điều tra luôn như thế,một khi chúng không tìm ra chứng cứ thì chúng sẽ thực hiện chiêu cũ rích...khai thác nghi phạm.Dũng chỉ đang “rung cây dọa khỉ”,mục đích là đánh vào tâm lý anh.Nhưng không phải ngẫu nhiên mà giang hồ gọi anh là “Luân B”,mọi thứ ấy anh đã tính ra từ trước,phương án B luôn có trong suy nghĩ của anh mỗi khi “làm việc không trong sáng”.Anh nhìn theo hắn,mùi “cớm rẻ tiền” bốc lên nồng nặc từ hắn,chẳng phải bận tâm về hắn.Luân tự tin mình sẽ đối phó được tên này.
Thành phố Hồ Chí Minh,8 giờ sáng...
-Thưa bà,bên ngoài có người muốn được gặp bà!
Bà Trâm thản nhiên khi nghe cô thư kí thông báo.
-Ai vậy?
-Thưa bà,ông ấy bảo bà ra gặp ông ấy thì sẽ rõ,ông ta không khai danh tính.
Lúc này bà Trâm mới thấy tò mò.Nếu là khách hàng thì sẽ phải để lại danh tính mà ngoài chồng bà và con trai thì bà cũng không có ai quen cả.Giờ lại có một kẻ muốn gặp mình bà cũng thấy hơi sợ nhất là sau cái chết của đứa con trai.Nghĩ thế bà nói:
-Nếu ông ta không để lại danh tính thì cô mời ông ấy về đi,và nói tôi đang bận.
-Vâng,thưa bà.
.....
-Mà khoan đã....thôi cô mời ông ấy vào đi.Tôi sẽ đợi ông ấy ở phòng khách.
Nói rồi bà đẩy chiếc xe lăn của mình sang phòng bên.Bà Trâm bị tật nguyền sau lần hút chết ấy.Phải mất một thời gian bà mới lấy lại bình tĩnh để tiếp tục công việc,bà muốn quên đi chuyện ấy.Cuộc sống đã dạy cho bà sự dũng cảm,sự gan lì để chống lại thứ đáng sợ nhất của đời người ...cảm xúc.Giờ đây bà đã thoát khỏi ám ảnh về nó,phải là người phụ nữ cứng rắn bà mới có thể vượt qua được cú sốc ấy.Bà ta là ai nào???Là vợ của tên máu lạnh nhất mảnh đất chữ S này.Chắc chắn là thế.Vậy nên bà cũng phải có gì đó khiến ông ấy say như điếu đổ thế chứ.Chỉ là bà ấy làm ăn đàng hoàng và chẳng có tí bùn nhơ nào thôi.
Bà Trâm há hốc mồm miệng khi đứng trước mặt bà là ...ông Hải.Thì ra ông vào tận Sài Gòn để tìm bà ấy.
-Chào cháu,lâu ngày quá nhỉ?Ông ta cười
-Chú Hải,chú đã đi đâu mấy năm trời thế?Suýt nữa cháu không nhận ra đấy.
-Cháu vẫn khỏe chứ?Mà chân cháu.....?Ông ta không thốt nên lời khi nhìn chiếc xe lăn.
-Chuyện dài lắm chú à!Cháu mời chú ngồi.
-Ừ,cảm ơn cháu.Thằng Trường đâu?Cho ta gặp nó một xíu,lâu ngày quá rồi.
Nghe thế bà Trâm im lặng,ông ta đang khuấy lên tâm hồn sắp phẳng lặng của bà.
-Nó...mất rồi chú ạ.
-Sao lại thế?Cháu nói gì thế?
-Nó bị bắn cách đây hai tháng,cháu sống sót được là nhờ ơn trời đấy chú ạ.
-Ai đã làm thế hả cháu?
-Cháu cũng không biết,hắn bịt kín mặt mày,nhưng cháu nhìn ra hắn là sát thủ và do một kẻ nào đó sai khiến.
-Đứa nào mà gan to thế nhỉ?Ta xin lỗi vì đã nhắc lại chuyện buồn của con.
-Không sao đâu chú,chuyện qua rồi.Cháu không sao cả,có lẽ ông trời bắt con trai ông ấy trả giá thay cho tội ác của bố nó.
-Cháu nghĩ gì thế chứ?Thằng Dung hắn đáng bị xử chứ không phải thằng Trường.
-Cháu biết.Mà hôm nay chú tìm cháu có việc gì thế hả chú?
-Ta chỉ đến thăm cháu thôi.Ta lo cho cháu quá.Ta sợ cháu cũng giống ta bị thằng Dung hắn hại.
-Chú nói gì thế?Ông ấy làm sao lại hại cháu được,ông ấy yêu mẹ con cháu lắm.Ừ thì cháu biết ông ta là kẻ ác ôn,nhưng với mẹ con cháu ông ấy luôn đối xử rất tốt.Chú thấy đấy.Mọi thứ đều là của ông ấy cho cháu.
-Cháu nghĩ vậy thật ư?Vậy thì thôi ta không nói nữa,ta chỉ muốn cháu hạnh phúc,chỉ vậy thôi.
-Cháu biết mà,chú luôn yêu thương cháu.Điều đó làm sao cháu không biết.Mà chú đi đâu mấy năm trời thế?Chú thậm chí không nói lời tạm biệt cháu nữa.Cháu đã lo cho chú lắm đó.
-Ta xin lỗi cháu,ta không cố ý.Có chút chuyện...Mà thôi ta sẽ kể sau,cháu làm việc đi,trưa nay hãy ăn cơm với ta nhé.
-Dạ,vậy trưa nay chú cháu ta sẽ đi ăn nhé.
Bích Trâm là vợ Dung Tào,là đàn em của Hải.Nhưng Hải lại rất yêu quý cô vợ này của hắn,ông ta thậm chí nghĩ Trâm là con gái nuôi của mình dù chưa một lần ông nói ra.Có lẽ vì ông không lập gia đình nên ông rất yêu quý vợ chồng hắn,nói không ngoa thì ông chính là kẻ nắn lên một tên tinh ranh như Dung Tào.Nói ra như thế để biết rằng cái tên Dung Tào ấy táng tận lương tâm tới mức nào khi lật đổ ông Hải và nhốt ông ta như một con chim trong lồng.Vậy mà khi thoát khỏi chỗ ấy,ông Hải lại nghĩ ngay đến Trâm,tấm lòng của ông với đứa con hờ này thật đáng trân trọng.
Ông ta ra khỏi khách sạn với một niềm vui nho nhỏ,bây giờ ông