Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3147 lượt.
ta lại không giận Dung nữa,thằng đốn mạt ấy thế mà vẫn còn chút lương tâm sót lại.Thật là tội nghiệp cho ông,một kẻ ăn mày tình phụ tử.Giá như khi ấy ông không mải mê theo đuổi danh vọng phù phiếm ấy thì giờ ông đã được ai đó gọi là cha rồi.”Cha”,sao nghe xa xỉ với ông quá dù một kẻ nghèo kiết xác nó vẫn còn có được thứ ấy.Ông quay lại ngước nhìn lên dòng chữ “Dương Trung hotel”,ông thấy lòng mình nhẹ nhỏm,nó đã có cái để nuôi bản thân trọn cuộc đời còn lại.Từng hạt nắng làm lung linh dòng chữ ấy và cũng làm sống dậy con tim thèm khát gia đình của ông.Mặt trời với ông biểu hiện cho sự tự do sau bao năm nằm dưới lòng đất và giờ nó lại sưởi ấm cho ông,tặng cho ông cái gọi là ý nghĩa cuộc sống.
Khánh đã vào Sài Gòn được một tháng mà vẫn không có chút manh mối về bà ta.Hắn điên lắm nhưng không làm gì được.Mỗi sáng thức dậy hắn nguyền rủa người đàn bà ấy,Khánh thậm chí nhớ cả khuôn mặt bà ấy mà không phải nhìn ảnh.Cái ông lão khốn kiếp ấy chả có gì cho hắn,một cái nghề ngỗng cũng không,khiến hắn...Nghĩ đến là tức lộn ruột.
Khánh bước vào một quán phở Hà Nội,hắn nghĩ mình sẽ buông thôi,không tìm bà ấy nữa và dẹp luôn cái kho báu vớ vẫn ấy.Điều hắn thú vị là cái “bí mật mới” mà lão già đã kể cho mình.Miệng hắn cười nham nhở như thằng hâm giữa không gian quán sá đông đúc.Chợt hắn nghe cái tên Lê Trần Bích Trâm phát ra từ cái ti vi bé xíu,tai hắn thính thật,chắc cái tên ấy khiến hắn quen thuộc.Và ánh mắt hắn tia ngay vào cái ti vi,hắn đứng hình bởi chính... bà ấy đang lên chương trình “người tốt việc tốt”.Thông tin bà ta làm từ thiện xuất hiện trên đài truyền hình địa phương,hắn cười như vừa bắt được vàng,vậy là manh mối đã xuất hiện,bà ta làm to rồi đấy.Hắn mừng rỡ,thế là sung đã rụng vào miệng hắn thật.Việc đơn giản hơn rồi,chỉ cần tìm khách sạn Dương Trung là xong,quá đơn giản.Hắn ăn nhanh tô phở rồi bước ra ngoài.Sài Gòn nắng gắt thật,cứ thế Khánh bước đi trong niềm vui phủ kín phố phường,mọi thứ thật đẹp,ừ đẹp thật.
Khánh tìm đến khách sạn Dương Trung sau một chuyến đi vòng vèo lách qua hàng trăm chiếc xe ào ào chạy,hắn ngước nhìn lên.Hắn suy nghĩ xem gặp bà ta hắn sẽ nói gì và sẽ làm gì nếu bà ấy không biết về chuyện ấy.Hắn nghĩ đến Hoài,con người Hoài cũng chẳng đơn giản như hắn nghĩ.Khánh thừa biết Hoài muốn mình làm gì,nham hiểm thật,”hắn thù bà ấy ghê thật đấy,yêu nhau lắm thì cắn nhau đau,chả sai tẹo nào”,hắn cười,”tình yêu,tình yêu ư,chỉ đến thế mà thôi”,hắn liếm môi nhìn vào bên trong.Giết bà ấy,nhiệm vụ của Hoài làm hắn thích thú chứ bảo hắn bảo vệ bà ấy thì chắc hắn không làm đâu.Bây giờ là giao dịch với bà ta đã,người đàn bà lăng loàn ấy.
Hắn ngồi ở quán cà phê tới trưa mà vẫn chưa thấy bà ấy ra.Nhìn gái nhiều hắn cũng ngán,hắn thích cái khác hơn là sự thèm khát ấy,nó khiến hắn thêm cám dỗ.”Đây rồi”,Khánh lẩm bẩm khi nhìn thấy người đàn bà ấy bước ra trên cái xe lăn.”Ôi,không!!!Bà ấy là kẻ tật nguyền ư?”,hắn có chút ngạc nhiên,nhưng thế cũng hay bởi hắn dễ khống chế hơn.Trông bà ta phát tướng lên trông thấy,đôi chân bà trắng muốt nhưng ngắn cũn ẩn khuất sau cái váy xẻ màu đen.Bà ta mang kính râm và cái xe lăn chạy lên chiếc ô tô màu đen một cách khó nhọc.Cơ hội đến rồi,Khánh bắt ngay chiếc xe ôm đuổi theo bà ấy,bà ta nhìn phát ghê,có cho tiền hắn cũng chả thèm làm tình với bà.Ấy thế mà có tới hai người đàn ông si mê mà toàn là kẻ có máu mặt nữa mới ghê chứ!Một lũ bệnh hoạn,cặp mắt chúng để đi đâu thế chứ.Hắn cười khinh miệt.
Cái ô tô đen đỗ lại trước một nhà hàng sang trọng,bà ta được đưa vào bên trong bởi gã tài xế.Khánh cũng dừng xe đuổi theo bà ấy.Đang sắp tiếp cận thì hắn đứng khựng lại,có vẻ hắn vỡ kế hoạch mất,bà ta đang hẹn hò,đáng ghê tởm thế,con mụ đàn bà không có giới hạn ấy.”Bà ta thèm đàn ông tới mức ăn nằm với một lão già ư?”,hắn nghĩ thế khi nhìn ông Hải đi cùng bà.Khánh cũng bước theo vào.Hắn ngồi vào vị trí cạnh bàn của bà,lưng hắn tưởng chừng sẽ chạm vào lưng bà ấy nếu cái ghế không có tựa,mùi nước hoa từ bà làm hắn khó thở.Mùi đàn bà thì hắn quá quen,đêm nào mà hắn chả ngửi thấy thậm chí hơn cả thế.Vậy mà con ả đằng sau làm hắn thấy ghê hơn là đê mê.
-Sáng giờ chú làm gì thế?
-Ừ,ta đi dạo quanh vậy đó.
...
-Công việc vẫn tốt chứ cháu?
-Dạ,cũng bình thường chú ạ.
Hóa ra hắn đã nhầm,đúng là chỉ có đầu óc u tối như hắn mới nghĩ ra điều đó.
-Thấy cháu tươi tỉnh được thế này ta cũng mừng lắm.
-Mà chú nói đi,chú đi đâu mà lâu quá vậy?
-Đó là một chuyện dài,nhưng giờ ta không sao rồi.
-Chú không nói thì cháu cũng không ép đâu.
-Thằng Dung có hay vào đây thăm cháu không?
-Cuối tuần nào anh cũng ghé thăm cháu.
-Mà sao giờ cháu không ra ở hẳn với hắn?Thằng Trường đã không còn nữa,cháu sống một mình không buồn sao?
-Anh ấy lo cháu bị gì nên cũng không dám đón cháu ra đấy,ở đây cháu cũng an toàn rồi.Ai đó nhắm vào thằng Trường chứ không phải cháu.Công việc của anh ấy,chú biết mà.
-Ừ,ta hiểu.Nhưng cháu cũng biết hắn là ai mà.Cái tên Dung Tào giờ khiến bao nhiêu kẻ