pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sông ngầm

Sông ngầm

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3231 lượt.

hía bí thư có thêm nhiều người, hẳn chính là những cảnh sát từ nơi khác được tăng cường tới. Phương Mộc trong lòng có chút khó chịu, chỉ liếc mắt một cái, rồi trở về chỗ ngồi buồn bực hút thuốc. Bí thư đang giới thiệu từng người cảnh sát đó, thì bỗng nhiên xuất hiện một cái tên khiến Phương Mộc bừng tỉnh lại.
“Tiêu Vọng, cục công an thành phố S.”
Tiêu Vọng đứng dậy hướng sang mọi người chào, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Phương Mộc, anh nhìn cậu mỉm cười, thân thiết nháy nháy mắt.
Trong lòng Phương Mộc cảm thấy khá hơn một chút, Tiêu Vọng có thể coi như là người nhà, qua anh ta, Phương Mộc cũng có thể nắm được một chút phương hướng điều tra.
Sau khi tan họp, không đợi Phương Mộc qua chào, Tiêu Vọng lập tức chạy lại, trước tiên lên tiếng chào hỏi Biên Bình, sau đó liền nắm chặt hai bờ vai Phương Mộc.
“Tôi linh cảm là sẽ gặp lại thằng quỷ cậu mà!” Tiêu Vọng cười ha ha nói, “Quả nhiên không ngoài dự đoán!”
“Tôi cũng không tưởng tượng được nha.” Phương Mộc liếc nhìn bốn phía, thấp giọng hỏi, “anh được phân công vào bộ phận nào?”
” Giờ không nói chuyện công tác” Tiêu Vọng nhướn mày, “tôi đến địa bàn của cậu, cậu cũng không mời tôi uống được một chút rượu sao?”
Bữa tối được chuẩn bị trong một quán đùi cừu nướng. Tiêu Vọng muốn ăn những món đặc sản của vùng này, Phương Mộc đối với chuyện ăn uống tiệc tùng lại không thông thạo, cho nên đành tìm một quán ăn mới khai trương ở ngoại thành, may mà Tiêu Vọng lại khen tấm tắc, uống bia, ăn đùi cừu, thật là vô cùng thống khoái.
Biên Bình không tham gia bữa tiệc này, Phương Mộc hiểu rất rõ anh nghĩ gì, Tiêu Vọng có thể coi là người thân quen với Phương Mộc, không có người lạ ở đây, càng dễ dàng khai thác hơn.
Sau khi uống ba tuần rượu, đùi cừu cũng đã ăn hết quá nửa, Tiêu Vọng sảng khoái quệt quệt mồm, dường như vẫn còn chưa thoả mãn “Thơm thật, đúng là ở tỉnh lị nha, ở cái địa phương nhỏ bé như thành phố S kia không thể tìm thấy một quán ăn như vậy a…..Ai da!” Tiêu Vọng vỗ vỗ trán, ” Vương cục trưởng với Đặng đội trưởng, còn có Từ Đồng, nhờ tôi đưa cho cậu một ít đồ, mới uống chút rượu, tôi suýt nữa thì quên mất.”
“Ồ?”
“Táo đen” Tiêu Vọng từ trong cặp lấy ra một cái hộp nhựa lớn “đây là đặc sản của thành phố S chúng tôi, khẳng định cậu chưa bao giờ nếm qua.”
“Thật khách sáo quá” Phương Mộc nhận lấy cái hộp, “khi trở về thay tôi cảm ơn bọn họ nhé.”
“Đây là một chút tình cảm thôi” Tiêu Vọng vung tay lên, “cậu chính là ân nhân lớn của chúng tôi mà.”
“Việc tôi phải làm thôi mà” Phương Mộc mỉm cười, “vụ án thế nào rồi?”
“Tiến triển rất thuận lợi” Tiêu Vọng châm một điếu thuốc, lại đưa cho Phương Mộc một điếu, “có điều nghe nói quan hệ giữa Lương Trạch Hạo và Bùi Lam ngày càng căng thẳng.”
“Vậy à?”
“Bùi Lam bị người ta quay phim như thế, trong lòng Lương Trạch Hạo có thể vui vẻ được sao?” Tiêu Vọng lờ đờ uể oải dựa vào ghế dựa, “nghe nói lúc Bùi Lam vừa mới được cứu ra, Lương Trạch Hạo đã lén nhờ bệnh viện kiểm tra phụ khoa của cô ấy.”
Phương Mộc nghĩ đến dáng vẻ thần bí của Lương Trạch Hạo ở trên cầu thang, trong lòng cảm giác ghê tởm.
“Làm bạn trai, lúc đó phải an ủi Bùi Lam thật nhiều mới phải” Phương Mộc lắc đầu, “tên khốn này không phải là đàn ông mà.”
“Khụ!” Tiêu Vọng phẩy phẩy khói thuốc, “tâm tình của loại người này, chúng ta không thể lý giải được đâu.”
Phương Mộc nhún nhún vai, “Anh đến thành phố C công tác bao lâu?”
“Hiện tại còn chưa biết, theo tôi đoán chừng thì sau khi vụ án được chuyển sang toà án, chúng tôi sẽ trở về đơn vị.” Tiêu Vọng nói tới đây, thấp giọng hỏi, “Nghe nói người xảy ra chuyện là phó cục trưởng à?”
“Ừ”
“Ông ta giết người?”
“Tình nghi giết người” Phương Mộc nhịn không được liền cải chính, “họ giao cho anh nhiệm vụ gì?”
“Có khả năng là điều tra ngoại tuyến” Tiêu Vọng hơi nghiêm túc một chút, “xem ra, lần này ở trên rất coi trọng vụ án này, trong tổ chuyên án toàn là người ở ngoài cục cảnh sát thành phố C, người ngoài điều tra, thì đại khái là có thể thoải mái ra tay.”
“Ừ” Phương Mộc không biết nói gì gật gật đầu, “việc thế này, e rằng là lần đầu tiên xảy ra ở đây.”
“Tôi cũng rất ngạc nhiên, ” Tiêu Vọng đột nhiên cười cười, “quan lớn thất thế, đa số là bởi vì nhận hối lộ mà làm những việc trái pháp luật, ra tay giết người, lần đầu tiên mới nghe nói nha.”
“Đúng vậy” Phương Mộc nhìn chằm chằm lửa than đang rực sáng ở trước mắt dường như đang ngẫm nghĩ, “đây chính là việc mà chúng ta cần phải làm cho rõ trắng đen.”
“Dù sao, có thể tiếp tục hợp tác với cậu lần nữa tôi rất cao hứng”, Tiêu Vọng trịnh trọng đưa tay ra, “tôi tin tưởng, nếu hai chúng ta đồng lòng, có thể kết thúc nhanh vụ án này.”
Phương Mộc cười, bắt chặt tay Tiêu Vọng ngay phía trên lửa than nóng bỏng.
Đèn đỏ.
Lương Tứ Hải cho xe ngừng lại tại vạch chờ ở làn ngoài theo đúng quy định của luật giao thông. Hiện tại vị Lương tổng trên người chỉ mặc một bộ quần áo lao động, đầu đội mũ lưỡi trai ngồi trên ghế tựa, giống y hệt những tài xế xe tải bình thường khá