Kinh Thiên kỳ án ( Tập 1: Tội phạm trí tuệ cao ) - Full
Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ư điên về phía chân núi, bởi vì giờ phút này hắn đã đạt đến TamChính Chi Cảnh cho nên tốc độ của hắn vô cùng mau lẹ.
Lúc Tả Đăng Phong diên cuồng chạy xuống thì 13 cũng đi theo hắn. Nó nhìn ra Tả Đăng Phong có hành động bất thường nên nó lo lắng cho Tả Đăng Phong, muốn đi theo hắn.
Tả Đăng Phong cảm giác được Dương Tinh Chi Hỏa trongcơ thể hắn đang cắn nuốt bản thân hắn, làn dà đã bớt sưng lên nhưng màmáu mũi vẫn chảy ra. Âm khí trong cơ thể càng lúc càng ít, nếu tiếp tụcnhư vậy thì sớm muốn gì hắn cũng sẽ chết.
Khi chạy được 7-8km thì hắn nghe được tiếng nói của nữ nhân, Tả Đăng Phong lập tức dừng lạilắng nghe, khi phát hiện được giọng nói này truyền đến từ phía Tây thìhắn vọt tới.
Đi vào rừng cây, Tả Đăng Phong phát hiện có một côgái đang nhặt củi. Tả Đăng Phong lập tức nhảy tới đè cô gái này xuốngđất, bị biến cố bất ngờ xảy ra cô gái này liền sợ ngây người, hoảng sợnhìn chằm chằm vào Tả Đăng Phong, quên cả kêu cứu mạng.
Lúc nàyTả Đăng Phong đã mất đi lý trí, 2 tay liền xé nát chiếc áo ngoài của côgái này, cô gái này bị sợ choáng váng thế cho nên không có bất kỳ phảnkháng gì.
Sau khi xé rách áo xong thì Tả Đăng Phong mới phát hiện ngực của cô gái này còn chưa dậy thì, hắn cũng không có rảnh để nhìnkỹ, vội vàng cởi quần của nàng ra, sau khi cởi quần của nàng thì Tả Đăng Phong phát hiện cô gái này còn chưa trưởng thành, eo nhỏ quần chặt,ngay cả lông … cũng chưa có.
Lúc này cuộc sống của người dân rấtnghèo khổ, cô bé ở nhà có địa vị thấp, ăn uống không no nên người cô bérất gầy, có thể thấy được xương sườn của nàng, bụng cũng hóp vào, rất có thể là buổi sáng vào núi kiếm củi, đến giờ vẫn chưa ăn cơm.
Quay mắt nhìn về cô gái, Tả Đăng Phong do dự, cô gái này còn trinh nếu giaohợp thì thể chất thuần âm của nàng sẽ có hiệu quả rất tốt nhưng mà nàngvẫn còn con nít, nếu xxx nàng thì Tả Đăng Phong có cảm giác bản thânmình không hơn một con cầm thú.
Ngay tại khi Tả Đăng Phong do dựthì bên cạnh truyền đến tiếng khóc. Tả Đăng Phong nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy một đứa bé 3 tuổi đang khóc, đứa bé này hẳn là emtrai của cô bé này.
Tả Đăng Phong thấy vậy thì liền nhanh chóngdời tay ra khỏi quần của tiểu cô nương kia, sau đó lấy trong người ra 2đồng rồi nhét vào tay nàng.
- Người lớn xấu xa, trẻ nhỏ vô tội.
Tả Đăng Phong hướng về phía cô bé kia nói lên. Sau khi đứng lên thì hắnchạy vào rừng. Tuy rằng trong cơ thể vẫn còn rất nóng nhưng hắn vẫn đirất chậm, thời gian vẫn còn đủ để cho hắn đi đến trước mộ của Vu Tâm Ngữ để chờ chết. Hắn muốn sống nhưng mà hắn không muốn táng tậm lương tâm.
Đi được vài bước, lúc này Tả Đăng Phong mới nhớ trong túi mình có một KimĐậu mà Ngọc Phất đưa cho hắn, hắn vội lấy ra muốn đưa cho cô bé kianhưng mà lại thấy cô bé kia đã ôm em trai mình rồi chạy xa đi.
- 13, tao sắp chết, sau này mày hãy sống cuộc sống cho mình đi.
Tả Đăng Phong cảm giác được máu đang chảy ra từ mắt, tai, mũi của mình.Tầm mắt mờ dần, làn da cũng bắt đầu hiện lên tơ máu, hắn biết mạng hắnkhông thể kéo dài được rồi.
“Meo Meo”
13 nghe vậy thì kêu lên, thanh âm tỏ ra nghi hoặc.
- Tao luyện công tẩu hỏa nhập ma, cả người khô nóng, không còn sống lâu nữa.
Giờ phút này trong đầu của Tả Đăng Phong chỉ nghĩ đến Vu Tâm Ngữ.
"Meo meo !"
13 nghe thế thì liền phát ra tiếng kêu bén nhọn, sau đó nó há mồm cắn vàovạt áo của Tả Đăng Phong rồi kéo hắn đi vào một bụi cỏ. Cả người 13 rấtto nên nó có khí lực rất lớn, Tả Đăng Phong thấy thế thì nghi ngờ nhìn13, 13 thấy Tả Đăng Phong nhìn mình thì liền nhả ra rồi vọt vào bụi cỏ,một lát sau đứng trên một tảng đá cách đó không xa phát ra một tiếngkêu.
Bình tĩnh mà nói thì Tả Đăng Phong cũng không muốn chết, sau khi thấy được hành động quái dị của 13 thì hắn liền hiểu được 13 muốnmang hắn đi đến một chỗ. Vì thế hắn liền dốc toàn bộ sức lực còn trongthân thể đi vào bụi cỏ.
13 thấy Tả Đăng Phong hiểu được ý của nóthì liền tăng tốc, nhanh chóng chạy về phía Đông. Tả Đăng Phong bám sáttheo sau, hắn biết 13 là một con mèo sống 3000 năm, đi theo nó có lẽ còn có một chút hi vọng sống.
13 chạy vào rừng, sau đó khi chạy đếnmột chỗ đất trũng thì nó dừng lại. Mảnh đất trũng này khá thấp, ở giữacó rất nhiều hố sâu, trong hố có rất nhiều hài cốt. Tả Đăng Phong liềnhiểu ra nơi này là một bãi tha ma. Thời đại binh loạn, mọi người cũngkhông có vận khí tốt để nhiều người không có người thân hoặc là gia cảnh bần cùng. Sau khi chết đều được ném vào bãi tha ma, mặc cho chó, sóicắn, chuột côn trùng chui vào thân.
Sau khi dừng lại thì 13 lậptức nhìn xung quanh, một lát sau nó chạy đến một thi thể chưa thối rữanằm ở trên một vách đá rồi kêu “ Meo Meo”
- 13, mày còn có thể nghĩ ra được chủ ý này sao?
Tả Đăng Phong dở khóc dở cười nhìn 13, thi thể này chính là một nữ nhân.
13 nghe vậy liền lắc dầu, rồi há mồm kéo nữ thi kia sang một bên, ở dướivách đá này là một cái hố. Tả Đăng Phong lập tức phát hiện được trênvách đá có một cái động to bằng miệng chén.
Tả Đăng Phong nhíumày đi tới, đ