Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

hén liền biến thành băng.
- Dám chắc là nó không phải dùng để uống nước.
Tả Đăng Phong lấy băng ở trong chén ra, rồi đưa cái chén đến chóp mũi đểngửi, tuy rằng đã cách nhiều năm nhưng Tả Đăng Phong vẫn có thể ngửiđược trên chén lưu lại mùi rượu, điều này nói lên trước đây cái chén này dùng để uống rượu.
Phát hiện này khiến cho Tả Đăng Phong cảmthấy nghi oặc, ở thời cổ đại, quan lại quyền quý đều có một hầm băng ởtrong nhà. Mùa đông chứa băng, đợi cho mùa hè nóng bức liền lấy nhữngkhối băng này để ướp với hoa quả, rượu. Chén gỗ này có giá tri hơn sovới hầm băng, có nó, mùa hè lúc nào cũng có thể uống rượu băng, thần kỳnhư thế cũng không phải là người bình thường có được. Ngoài ra bên ngoài chén này còn được điêu khắc tinh tế, bên ngoài có khắc một con PhượngHoàng, ở thời cổ đại địa vị của Phượng Hoàng cũng ngang với Long, hẳncái chén gỗ này là của một vị quý phi nào đó trong Hoàng tộc.
Trầm tư hơn 30’, Tả Đăng Phong lại lấy cầm lấy chén lên. Trong lòng hắn bắtđầu buồn bực, nguyên nhân chính là mỗi khi dùng Linh khí đều phải cầmcái chén này, đẹp hay không cũng không quan trọng, quan trọng là hắn khó chịu, cầm cái chén này sẽ ảnh hưởng đến hành động.
- Có thể đạp nát nó ra rồi buộc trên tay a?
Tả Đăng Phong nghĩ đến điều này nhưng mà hắn liền gạt bỏ, bởi vì hắn không dám xác định khi đập ra thì hàn khí ở trong chén có còn hay không. Nếuhàn khí biến mất thì hắn cũng xong luôn.
Sau khi do dự một hồi, cuối cùng Tả Đăng Phong quyết định cầm dao cắt những mãnh gổ trên cái chén này.
Nghĩ đến đây Tả Đăng Phong lập tức xoay người đi tìm thái đao.
Cầm lấy thái đao, Tả Đăng Phong bắt đầu tìm lấy góc độ để hạ đao, cuối cùng hắn liền hạ đao, ai biết vừa mới dùng lực thì chén gỗ liền bể ra mấymiếng.
Sau khi chén gỗ bị bể ra thì ở trong một góc chén xuấthiện một thức màu trắng, Tả Đăng Phong thấy thế liền nhanh chóng lấy rarồi trải nó lên trên bàn.
Tả Đăng Phong ngưng mắt nhìn vào, đây là một thứ khá giống với bao tay thời hiện đại.
Tả Đăng Phong liền lấy tay sờ lên nó, vật này rất giống bao tay nhưng lạidài hơn nhiều, có thể kéo dài đến khuỷu tay. Ngoài ra cái này cũng rấtnhẹ, Tả Đăng Phong cầm lấy thì cảm nhận được cái này được dệt bằng tơ.
Nếu là tơ dệt tầm thường thì sau mấy ngàn năm sẽ mục hết, nhưng mà cái nàykhông cao mục, chẳng những không mục mà khi vò vò nó vẫn có thể trở lạihình dáng ban đầu.
Mang theo lòng nghi hoặc Tả Đăng Phong bắt đầu mở cái bao tay này ra nhìn, phát hiện được đây cũng không phải là sảnphẩm của tơ luạn bình thường, ngoài ra bên tơ ở bên ngoài bao tay cũngto hơn rất nhiều lần so với tơ bình thường. Khiến cho Tả Đăng Phong cảmthấy kỳ quái, tuy rằng sợi tơ này rất to nhưng mà nó vẫn có thể xoắn lại thành từng dây, hơn nữa trong đó mơ hồ lộ ra mà sáng bóng của kim loại.
13 sống ở trong mộ 3000 năm, mấy thứ này ít nhất cũng có tuổi thọ là 3000năm, theo như Tả Đăng Phong biết, 3000 năm trước cũng không có công nghệ Kim khí, như thế nào mà dùng kim loại để làm thành tơ được. Cho nên hắn cho rằng đây không phải là những sợi kim loại, nhưng mà không phải kimloại thì tại sao nó lại có màu óng ánh như thế? Tả Đăng Phong nghĩ hoàicũng không ra.
Suy nghĩ hồi lâu, Tả Đăng Phong cũng không có nghĩ ra đáp áp. Hiện tại điều hắn quan tâm nhất chính là cái bao tay kia córắn chắc hay không. Hắn muốn lúc điều động Linh khí thì mang cái bao tay này, có như vậy thì nó mới tiếp xúc được với huyệt Thiếu Thương, đểtruyền Âm khí vào trong người dùng hòa với Dương khí quá thừa của hắn.
Nhẹ nhàng kéo lấy, Tả Đăng Phong phát hiện được cái bao tay này rất rắnchắc, hơn nữa nó còn có tính đàn hồi. Bất luận là kéo dài như thế nàothì những sợi tơ trên này cũng không có đứt. Ngoài ra đây cũng là baotay dùng cho tay phải, mang vào cánh tay thì liền ăp khớp, không có bấtkỳ cảm giác trói buộc nào.
- Rốt cuộc đây là thứ gì?
Tả ĐăngPhong nghi ngờ nhìn lấy tay phảy của mình, sau khi mang cái này vào, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện được là có mang bao tay.
- Hẳn đây là vũ khí của người tu đạo hoặc là pháp khí của thầy tu.
Đột nhiên Tả Đăng Phong nghĩ tới điểm này.
Tả Đăng Phong trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng liền tháo nó ra rồi bỏ vàotrên thớt, sau đó liền cầm thái đao chặt xuống, một đao này hắn dùngtoàn lực nên ngay lập tức cái thớt liền đứt đôi mà bao tay này không bịgì cả.
- Quả nhiên là không ngoài dự liệu của mình.
Tả Đăng Phong thầm nói.
Lại đeo bao tay vào, Tả Đăng Phong bắt đầu ngồi suy nghĩ, hắn nghĩ nếu làngười bình thường sẽ không đeo bao tay này, bởi vì bọn họ không có Linhkhí. Nếu như là người luyện võ đeo thì bao tay này cũng không chỉ đơngiản là dùng để hộ thân hay đỡ lấy ám khí, vì thế nó còn có một tác dụng quan trọng hơn.
Tả Đăng Phong đã tu luyện Âm Dương Sinh Tửquyết, đối với Kinh mạch hắn cũng có chỗ hiểu, thập nhị kinh mạch chínhlà chủ mạch của nhân thể. Mà Thủ Thái Âm Phế Kinh chính là chủ mạch củakinh mạch thứ nhất, Thủ Thái Âm Phế Kinh
- Không có quan hệ vớihuyệt Thiếu Thương, hẳn là đeo bao