Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

g ngẩng đầu nhìn trời, chợt thấy sầunão. Ra ngoài báo thù, gánh nặng đường xa, lành dữ khó lường , khôngbiết vầng trăng sáng chiếu con đường hôm nay, lại có thể lẫn nữa soi rọi đường về của hắn hay không.
- 13, chúng ta đi thôi . . .

Tả Đăng Phong từ trong vùng sơn dã đi về hướng Đông. Lúc trước khônggiết chết toàn bộ lính NB trong thôn, nên hắn muốn tránh đi qua đườngđó.
Chiến sự lúc chạng vạng tối, đã làm Tả Đăng Phong tin tưởngbản thân hơn nhiều. Có điều hắn cũng rất rõ ràng, dễ dàng giết chết mười mấy tên lính NB như thế là bởi lúc ấy chúng đang phát tiết. Hắn là thừa lúc vắng mà vào, hoặc nói là "Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn". Nếuđánh thẳng mặt, hắn sẽ không cách nào chống lại nhiều súng trường nhưvậy.
Giết lính NB nhưng Tả Đăng Phong không lấy súng của chúng.Câu chuyện súng kíp? kẹt đạn kia làm hắn sinh ra tâm lý bài xích súngống, luôn lo lắng nó sẽ như súng đất, đột nhiên lại không bắn được.
Sau mười mấy phút, từ thôn trang dưới chân núi lại truyền ra tiếng súng, Tả Đăng Phong nghe tiếng nhìn lại, liền phát hiện tình huống không muốnthấy trong thôn. Nghiêng tai lắng nghe thêm chốc lát, tiếng súng lạikhông đều, còn tiếng súng kíp vang lên hỗn loạn trầm trầm trong đó.
Lúc đầu, Tả Đăng Phong còn tưởng thôn dân may mắn sống sót đang liều mạngcùng lính NB, đến lúc phát hiện tiếng súng đất vang liên tục, tỏ rõ súng kíp không chỉ một cây. Hẳn là đội du kích trong núi nghe được tiếngsúng của lính NB, liền xuống đây cứu thôn dân.
Phân tích ra đápán vấn đề, Tả Đăng Phong xoay người cất bước. Tuy sống nơi sơn dã nhưngthỉnh thoảng hắn cũng ra ngoài. Nghe người bên ngoài núi nói lại, đội du kích trước mắt có hai đạo, một đạo là Quốc quân bị lính NB đánh tan,một đạo mới vừa thành lập là do Bát Lộ quân lãnh đạo quần chúng nghèokhổ. Hai đội đội du kích đều đánh đuổi quỳ lùn Nhật bản, có điều trangbị của đội du kích Bát Lộ quân không tốt lắm, căn cứ tiếng súng thỉnhthoảng truyền tới từ dưới chân núi, trước mắt giao chiến cùng lính NBhẳn là đội du kích Bát Lộ quân.
- Làm gì mà không tới sớm!
Tả Đăng Phong vẫn không dừng bước. Trong mắt hắn, lính NB hạ độc thủ làbởi có người trong thôn tham gia đội du kích, còn có người bán muối chobọn hắn, cho nên đội du kích mới tới bảo vệ thôn dân.
Tả ĐăngPhong chậm rãi mà đi, hơn tám giờ sáng mới đến thị trấn Văn Đăng , trênđường, Tả Đăng Phong luôn lưu ý con đường dưới chân núi, lại không pháthiện xe quân sự của lính NB trở về. Như vậy rất có thể, những lính NBngày hôm qua đã bị đội du kích tiêu diệt.
Sau khi vào thành, 13bên cạnh hắn làm người đi đường ào ào dừng lại. Cái đầu của 13 không quá lớn, hình dạng cũng không khác gì mèo nhà. Mọi người chú ý chính là nóquá béo. Năm nay đồ ăn thiếu thốn, ở đâu có con mèo béo đến cỡ này?
- Mày tìm chỗ ngủ, ngủ đã rồi trở lại thành tìm tao, mày có thể tìm được tao không?
Tả Đăng Phong nói với 13 một cách bất đắc dĩ.
13 nghe vậy như được đại xá, quay đầu chạy ra ngoài thành. Nó không trảlời câu hỏi của Tả Đăng Phong, liền tỏ vẻ có tìm được hắn. Về điểm này,Tả Đăng Phong không hề nghi ngờ. Đêm qua, nó cự tuyệt ngửi mùi đi tìm mụ vợ của gã thọt, là do không vui vì Tả Đăng Phong xem nó như loài chó.Trên thực tế, cái mũi 13 linh mẫn vô cùng, không kém gì chó cả.
13 đi rồi, Tả Đăng Phong bắt đầu thấy mờ mịt, bởi hắn không biết bước tiếp theo nên làm cái gì. Hắn vào Huyền Thành chỉ là trở lại hoàn cảnh quenthuộc, còn làm gì cụ thể thì chưa tính toán.
Do dự hồi lâu, cuốicùng Tả Đăng Phong quyết định đi mua một bộ y phục. Áo dài trên ngườichỉ dùng để mặc, không tiện thời điểm đánh giết, bằng không rất có thểmáu của đối phương sẽ dính vào.
Lúc này quần áo chia làm ba loại. Một loại là áo dài cổ xưa, một loại khác chính là âu phục Tây Dương,còn có một loại chính là quần áo bình thường dân chúng hay mặc. Tả ĐăngPhong mua một bộ đồ đen đơn giản mà người thường hay mặc. Luyện Âm Dương Sinh Tử Quyết đến cảnh giới Tam Đang Chi Cảnh, Tả Đăng Phong đã có thểlợi dụng linh khí điều chỉnh nhiệt độ cơ thể của mình. Mùa hè mặc áobông không thấy nóng, mùa đông mặc áo đơn cũng không lạnh. Chủ yếu là áo đơn rẻ hơn một chút, đồng bạc đã để lại bên tiểu cô nương chết đi. Trên người bây giờ, ngoài Dạ Minh Châu chỉ còn lại có mấy hào. Tả Đăng Phong không có ý định dùng viên Kim đậu này. Ngày sau nếu có thể gặp lại Ngọc Phất, liền trả lại cho nàng, Tả Đăng Phong không muốn thiếu nhân tìnhcủa bất luận kẻ nào.
Mua xong quần áo, Tả Đăng Phong tìm được một chỗ hàng rong, mua một chén súp cay ăn cùng bánh bột ngô điểm tâm. Trên thực tế, hắn muốn hỏi thăm một số tin tức từ nơi đông người, tìm hiểuvề tình huống lính NB trú ở Văn Đăng Huyền Thành.
Thời đại binhhoang mã loạn, đầy đường đều là người áo quần rách rưới như Tả ĐăngPhong, không có bất kỳ ai chú ý đến hắn. Vài ngày sau, Tả Đăng Phong vẫn lưu lạc nơi đầu đường thám thính tin tức. Triều đại nào đều có kẻ lắmchuyện, bởi vậy Tả Đăng Phong rất nhanh nắm giữ một số thông tin, đóng ở Văn Đăng Huyện Thành là một trung đội quân Nhật hơn h