Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

ho đội du kích trongnúi ăn, cơ thể người thiếu muối nghiêm trọng sẽ suy yếu, tứ chi vô lực.
- Phong Điền thái quân nói, còn không nói ra ai thuộc đội du kích, ngài còn muốn giết người , giết tất các ngươi.
Quan phiên dịch lần thứ hai the thé kêu la.
Tả Đăng Phong muốn rời đi, lúc này lại thay đổi chủ ý. Hắn ít tiếp xúcngười Nhật Bản, giờ muốn quan sát thói quen cùng thủ đoạn của bọn họ, để ngày sau tìm kiếm Đằng Khi báo thù.
Đám lính NB vào thôn đã mộtthời gian, không tra ra người bọn chúng muốn tìm nên có vẻ nôn nóng phẫn nộ, lại lôi ra hai người trong đám dân rồi bắn chết.
"Meo meo ~"
13 khẽ kêu một tiếng, ngẩng đầu nhìn Tả Đăng Phong.
- Lúc tao sắp chết , mày tới cầu bọn hắn cứu tao, bọn hắn quay lại sao?
Tả Đăng Phong đưa tay sờ lên lưng 13 rồi lắc đầu cười nói. Bọn lính NB cóhơn ba mươi người cầm súng, hắn không chắc giết chết toàn bộ. Mà cho dùnắm chắc, hắn cũng sẽ không xuất thủ. Hắn còn sống là để báo thù cho VuTâm Ngữ, không phải cứu trợ thôn dân từng vứt bỏ hắn.
13 nghe vậy lần nữa nằm xuống, trên thực tế không nhất định là nó muốn Tả ĐăngPhong đi xuống cứu người, khả năng là không kiên nhẫn được nữa nên muốnđi.
- Phong Điền thái quân nói, cho các ngươi ba phút đồng hồ suy nghĩ , không nói ra ai thuộc đội du kích, ai bán muối cho đội du kích,bắn chết tất cả .
Quan phiên dịch lần nữa cao giọng quát to.
Lời của quan phiên dịch, làm Tả Đăng Phong nhịn không được cười lạnh thànhtiếng, hắn cười không phải trò hề của quan phiên dịch mà cười đám thôndân ngu xuẩn, phỏng chừng hiện tại bọn họ đã hiểu được đám lính NBkhông phải muốn thân thiện cùng, còn kẹo đồng của lính NB ăn cũng khôngngon như vậy.
Ba phút rất nhanh trôi qua, đám dân có kêu gào, cókhóc than, lại không nói ra được là ai bán muối, cũng không có ngườithừa nhận mình thuộc đội du kích. Phong Điền thấy thế giận tím mặt, nâng tay tính hạ mệnh lệnh.
Vào lúc này, một gã quan quân có trangphục tương tự Phong Điền bên cạnh đi tới hắn, nhỏ giọng nói vài câu.Phong Điền do dự một lát ra lệnh, lại bằng tiếng Nhật, đám lính NB vừanghe lập tức phát ra hoan hô.
Phong Điền ra lệnh chính là "Lưu lại nữ nhân trẻ tuổi , giết chết những người khác ."
Phong Điền hạ mệnh lệnh, đám lính NB lập tức nổ súng, đám thôn dân thét chóitai rồi chạy xông ra chung quanh. Thôn dân đông đảo, trong khoảng thờigian ngắn không thể ngăn toàn bộ, bọn họ chạy tứ tán, đám lính NB lùndùng súng đuổi giết, tiếng súng hết đợt này đến đợt khác vang lên, tiếng kêu rên nổi lên bốn phía.
- Lấy oán báo oán, lấy đức trả ơn, sớm biết hôm nay, sao lúc trước còn như thế.
Ngồi ở một nơi bí mật gần đó, Tả Đăng Phong cười lạnh vô tình. Hắn sẽ khôngxuất thủ, hắn không phải thánh nhân mà cũng không muốn làm thánh nhân.Lúc trước những người này độc ác bỏ rơi hắn , giờ hắn cũng quyết tâm bỏrơi những người này.
Tiếng súng vang lên, Tả Đăng Phong vẫn không nhúc nhích, tâm lý không chút hả hê , cũng không trách trời thương dân. Chỉ như đang xem một tuồng kịch, một hồi diễn không quan hệ đến mìnhchút nào.
Ngay tại lúc Tả Đăng Phong máu lạnh như vậy, hắn thấymột gã dân thọt bị tên lính NB dồn theo tới tử lộ, Tả Đăng Phong độtnhiên có động tác, nhảy từ đỉnh phòng xuống, chạy vội cứu viện.
Nhất định phải cứu người này, bởi vì hắn có lý do không phải chết!

Lúc Tả Đăng Phong trọng thương, gã thọt này từng để lại một gói thuốc bột cầm máu cho hắn, cho nên phải cứu người này.
Tả Đăng Phong từ nóc phòng nhảy xuống, mau chóng tới ngõ nhỏ, trong lúcchạy băng băng, đồng thời điều khiển Linh khí trong cơ thể tới tay trái. Nhắm mục tiêu, người đến quyền đến. Một quyền đánh tới, Tả Đăng Phonglập tức lui về phía sau tránh né, hắn không ngờ một quyền của mình lạiđánh cả súng ống lẫn thân thể lính NB nọ nát bấy.
Bởi vì bứt rađúng lúc, áo choàng không bị dính bẩn, dù vậy hắn vẫn nghĩ lại mà sợ.Cái áo choàng này là do Vu Tâm Ngữ để lại cho hắn. Hắn không muốn để máu chó của lính NB làm bẩn nó.
Tuy rằng đã thử đạo pháp của mìnhnhiều lần, nhưng đây là lần đầu Tả Đăng Phong động thủ cùng người bằngđạo thuật, còn thiếu hỏa hầu khống chế sức mạnh. Một quyền này rõ ràngdùng sức quá mạnh rồi.
- Ngươi là ai?
Gã thọt hoảng sợnhìn Tả Đăng Phong mà không nhận ra hắn. Năm tháng trước, Tả Đăng Phongcòn là một thanh niên hiên ngang mạnh mẽ, tư thế oai hùng, lúc này áorách tóc dài phủ kín mặt, giống như một tên ăn mày.
Tả Đăng Phong nghe vậy không mở miệng, quay đầu nhìn về nữ nhân bên cạnh phía gãthọt. Nữ nhân này là vợ hai của gã, tuổi tác không lớn, có vài phần nhan sắc. Sở dĩ lính NB đuổi theo, thực tế là vì nữ nhân này.
Gã thọt thấy thế, kéo vợ liên tiếp lui về phía sau. Ngay khi Tả Đăng Phong lolắng, không muốn nói ra thân phận của mình, phía sau truyền lại tiếngkêu gào của 13. Sau đó đó là một trận "grào, grào". Tả Đăng Phong khôngquay đầu cũng biết 13 vừa giết chết một tên lính NB cố gắng tới gần nơinày.
- Tôi biết con mèo của cậu, tôi còn cho cậu thuốc, tôi biết cậu là ai.


Polly po-cket