Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.

người cô gái, vớilấy cây súng bên cạnh. Giờ khắc này Tả Đăng Phong không ngăn cản đốiphương. Hắn chăm chăm nhìn tiểu cô nương kia, ánh mắt của nàng đã trắngdã, thân dưới còn loang máu, trên khắp bộ ngực đều là dấu móng tay, thân hình nhỏ gầy không ai giúp nằm ở nơi đó không nhúc nhích.
Chờmột tên lính NB giơ súng lên, Tả Đăng Phong mới quay đầu, quyền tráichém ra trước đánh nát cằm đối phương, tay phải liên tiếp chém đem cắtđứt tay chân lính NB đó, sau đó nhấc chân nghiền nát cái vật thối thavừa đeo vào người cô gái. Cái cằm vỡ vụn, tên lính NB đau nhức nhưngkhông cách nào tru lớn, chỉ có thể lăn lộn trên mặt đất.
Làm xong, Tả Đăng Phong lấy tay thử hơi thở cô bé kia, không ngờ đã ngừng thở.
- Tiểu muội muội, đại ca nên sớm cứu em một chút.
Tả Đăng Phong nhắm mắt lắc đầu. Trong lòng hắn vẫn còn tình đồng bào rấtmạnh, chẳng qua phần này đã vì quá thất vọng mà bị chế trụ. Chỉ cần cóngười đối tốt với hắn một chút, hắn vẫn tìm cách báo đáp.
- Em có thể đi , ta không thể đi, đúng là may mắn hơn ta.
Tả Đăng Phong đưa tay vuốt mắt cô gái rồi xoay người đi ra, đến sân lạitrở về, nhấc chân đá nát cái đầu của tên lính NB. Tên này nghe qua hắnnói tiếng Nhật, hắn không muốn chuyện này tiết lộ ra ngoài.
Quakinh nghiệm lần này, Tả Đăng Phong biết thời điểm lính NB hãm hiếp nữnhân, trong tay chắc chắn không cầm súng, cho nên hắn quyết định tiếncông chớp nhoáng, cảnh tượng thê thảm của cô bé kia đã làm tình đồng bào của hắn tỉnh lại cùng lửa giận bùng lên. Hắn quyết định giết sạch đámlính NB, cứu những thôn dân còn lại.
Nhưng khi hắn vọt vào phòngthứ hai, lòng nhiệt huyết tràn đầy tức thì nguội lạnh xuống, hắn thấymột màn làm hắn buồn nôn. Một gã lính NB đứng trên giường, quần tuột đến đầu gối. Một nữ nhân đang trườn người quỳ trước mặt một tên lính NB,làm động tác bú mút ghê tởm.
- Tao đkm mày chứ.
Tả ĐăngPhong thấy thế, nhảy lên đạp lính NB ra ngoài cửa sổ. Ngược lại nắm tóclôi nữ nhân kia lên, muốn ra một quyền đập chết nàng.
- Cô là người Trung Quốc sao?
Cuối cùng Tả Đăng Phong thu Linh khí về, bằng vào sức mạnh thân mình hung hăng vả nữ nhân kia một bạt tai.
- Lòng can đảm của cô đây?
Trở tay lại là một cái bạt.
- Răng của cô đây?
Qua ba cái tát, nữ nhân kia miệng phun máu tươi.
- Không đáng cứu, những người như các người không đáng để ta cứu.
Tả Đăng Phong hô lớn lên, lại bổ sung thêm một cái tát. Hắn biết mình không dùng Linh khí thì đánh không chết người.
Tả Đăng Phong giận dữ đẩy nữ nhân kia xuống giường, lập tức theo cửa sổnhảy ra ngoài, một cước đạp chết lính NB còn giãy dụa trong sân.
- Tôi không muốn chết.
Vào lúc này, Tả Đăng Phong nghe được thanh âm yếu ớt của nữ nhân trong phòng vang ra.
- Cô cho là không phản kháng, hắn sẽ tha cho cô?
Nữ nhân trong phòng muốn giải thích, Tả Đăng Phong lần nữa bóp chết giếtsự yếu đuối của ả. Cuối cùng hắn cố nén không quay đầu lại. Con ngườiđều có bản năng cầu sinh, sống chết trước mắt, mỗi người đều toàn lựctranh thủ sống sót, chỉ có số cực ít người bảo trụ trinh trắng cùng khítiết.
Một màn lúc trước như một chậu nước lạnh thấu tim Tả ĐăngPhong. Hắn lại lần nữa phát hiện nhân tính xấu xa. Người yêu đã mất củamình so với những người này thì cao thượng cỡ nào, chảy hết giọt máucuối cùng để lại hy vọng sống sót cho nam nhân nàng yêu, điều này cầnbiết bao nhiêu dũng khí, điều này cần biết bao nhiêu tình yêu!
Sau đó Tả Đăng Phong tiêu sái qua từng nhà. Các cánh cửa cũng không đóng,có thể thấy rõ ràng chuyện trong phòng. Hắn không cứu tất cả, chỉ khiphát hiện nữ nhân phản kháng mới vào giết chết lính NB cứu người.
Sau mười lăm phút, Tả Đăng Phong rời khỏi thôn, theo phía sau là năm phụnữ, trên thực tế hắn cứu bảy nhưng hai người không chịu nổi xấu hổ, đãđập đầu vào tường tự sát.
Thật đáng tiếc, trong năm người không có mụ vợ gã thọt.
Tả Đăng Phong đưa các nàng đến chỗ gã thọt rồi cùng với 13 rời đi, Linhkhí chứa đựng trong Khí Hải Đan Điền đã gần khô kiệt, cần tiến hành bổsung.
Cùng 13 trở về Thanh Thủy Quan, Tả Đăng Phong lấy ra cáibao tay, ngồi xếp bằng ngưng khí. Lúc sau Linh khí khôi phục, lập tứcxuống giường thu thập lương khô cùng chăn đệm. Đã đến lúc cần rời nơinày, mấy người phụ nữ được cứu trong màn đêm không thấy rõ bộ dáng củahắn nhưng gã thọt lại biết hắn. Tả Đăng Phong lo lắng những người nàybán đứng mình, khả năng này không phải không thể xảy ra. Hắn phải tínhđến bất kỳ điều gì, mẫn cảm thậm chí đa nghi, chỉ có như vậy hắn mới tồn tại nổi.
Đã không còn Vu Tâm Ngữ, Thanh Thủy Quan chính là nơikhiến Tả Đăng Phong thương tâm. Bởi vậy hắn không lưu luyến quá lâu, thu dọn ổn thỏa, hắn đeo hành lý sau lưng cùng lương khô ra cửa, lại tớitrước mộ phần Vu Tâm Ngữ, yên lặng đứng đó, hồi lâu không nói.
- Tâm Ngữ, anh phải đi, giết Đằng Khi xong anh cùng 13 sẽ trở lại, em hãy chờ bọn anh.
Tả Đăng Phong đứng thật lâu, rốt cục xoay người rời đi. Hắn không đi con đường cũ, hắn đi chính là một con đường khác.
Ánh trăng trong đêm lặng, Tả Đăng Phon