Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
thọt hoảng sợ quá độ, nói năng lộn xộn.
- Tôi tới cứu ông.
Tả Đăng Phong đi đến trước mặt gã thọt, kẹp gã dưới nách rồi xoay người chạy gấp.
- Vợ của tôi , vợ của tôi. Cầu xin cậu hãy cứu vợ của tôi.
Gã thọt thấy Tả Đăng Phong chỉ mang mình đi, vội vàng cầu xin.
Tả Đăng Phong nghe vậy, không mở miệng mà cũng không dừng bước. Nếu lúc ấy gã thọt cứu hắn hoàn toàn. Hôm nay hắn nhất định sẽ cứu người nhà gãthọt. Nhưng gã thọt không làm như vậy, một gói thảo dược cầm máu chỉ cóthể đổi một mạng của chính hắn.
- Van cầu cậu mau cứu vợ của tôi, van cậu... cậu muốn cái gì tôi đều cho cậu.
Gã thọt thấy Tả Đăng Phong không có ý dừng lại, lần nữa thảm thiết cầu xin.
Tả Đăng Phong vẫn không nói, tung chân đá bay một gã lính NB nơi cửa ngõ,mang theo gã thọt chạy ra khỏi thôn, chỗ sơn dã hướng Đông Bắc. Gã thọtmột mực cầu xin, Tả Đăng Phong cũng không mềm lòng. Trở về một chuyến là mạo hiểm một lần, mụ vợ của gã thọt không đáng để hắn làm như vậy.
- Không được nói cho bất luận kẻ nào là tôi cứu ông.
Tới một chỗ an toàn, Tả Đăng Phong để gã thọt xuống rồi xoay người mangtheo 13 đi về hướng đạo quan. Hắn đã cứu mạng gã thọt, hai người huềnhau. Giờ gã thọt có về thôn cứu vợ gã hay không, Tả Đăng Phong cũngkhông quan tâm.
- Van cậu, mau cứu vợ của tôi đi. Thiếu nàng tôi sống không nổi, tôi đưa cậu tiền, số tiền này đều cho cậu.
Gã thọt thấy Tả Đăng Phong muốn đi, vội vàng chạy theo, móc trong túi quần ra một đống tiền bạc, có đồng bạc, cũng có đồng hào.
Tả Đăng Phong nghe vậy, khinh bỉ liếc mắt nhìn gã thọt một cái. Nếu gãthọt thực sự thiếu vợ mà sống không nổi, gã đã bất chấp nguy hiểm xôngvề thôn rồi, căn bản không còn ở nơi này cầu xin.
Tả Đăng Phong nghĩ như vậy nhưng không thèm nói ra, thu hồi tầm mắt rồi đi vòng qua gã thọt lần thứ hai.
- Tôi van cậu, cậu không cứu nàng lại, lính NB sẽ làm hại nàng. Cậu có thể nào thấy chết mà không cứu sao?
Dưới tình thế cấp bách, gã thọt chạy đến trước mặt Tả Đăng Phong, quỳ xuống cuống quít dập đầu.
- Các ông có thể thấy chết không cứu, vì cái gì tôi lại không thể?
Tả Đăng Phong quay đầu nhìn thoáng qua thôn trang. Tiếng súng vẫn vang lên trong đó, một tiếng súng đổi một cái mạng.
- Bởi vì, bởi vì , bởi vì ngày đó tôi đã nắn xương cho cậu .
Trong lúc bối rối, gã thọt nhớ lại một chi tiết.
Tả Đăng Phong nghe vậy nhíu mày. Gã thọt nói rất đúng, ngày đó đích thật là gã thọt đã nắn lại xương cho hắn.
- Ở đây đợi tôi...tôi lập tức trở về .
Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát, mới xoay người chạy về thôn, 13 theo sátphía sau. Tả Đăng Phong thấy nó cùng đi, cũng không nói thêm gì.
Trở lại thôn, trên đường cái không còn ai. Tiếng súng dày đặc đã bị tiếngkêu thảm thiết của đám nữ nhân thay thế. Tả Đăng Phong nhanh chóng vềchỗ gặp gã thọt, phát hiện mụ vợ gã đã không ở nơi này.
Thôn trang có hơn một trăm gia đình, hơn một trăm ngôi nhà. Nếu tìm kiếm từng nơi thì khó khăn rồi.
- 13, mày có ngửi được mùi vị người đàn bà kia, tìm được mụ không?
Tả Đăng Phong quay đầu nhìn về phía 13.
13 nghe vậy quay đầu, chạy ra phía ngoài. Tả Đăng Phong vội vàng đi theo , kết quả lại phát hiện 13 leo lên cây đại thụ đầu thôn, rõ ràng 13 rấtkhông hài lòng vì Tả Đăng Phong xem nó như chó săn.
Tả Đăng Phong sớm biết tánh khí của 13, thấy vậy chỉ lắc đầu cười khổ. Hắn xoay người trở lại thôn, khắp các ngã tư đường đều là thi thể, những người chưachết trong đó còn đang rên rỉ khóc than. Tả Đăng Phong không có thờigian để ý, nhanh chóng tìm tòi từng nhà. Bây giờ là mùa đông, nhiệt độrất thấp, lính NB sẽ không cưỡng gian nữ nhân ở bên ngoài.
Trongthôn rất nhiều nhà nhưng nơi có ánh sáng cùng thanh âm mới là đối tượngtìm tòi, cửa nhà đều không đóng, Tả Đăng Phong nhanh chóng tới một chỗcó ngọn đèn. Trong phòng truyền ra tiếng cười phóng đãng của tên línhNB.
Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát, bước nhanh đến gần phòng chính. Lính NB trong phòng nghe được tiếng bước chân, hỏi ra
- Da re.
Phát âm có ý tứ là: - Ai?
- Ha. ya. ku. jin, ke.
Tả Đăng Phong đáp lại bằng tiếng Nhật, cách phát âm tương tự một chút cùng Trung văn. Ý tứ những lời này của Tả Đăng Phong chính là "Nhanh lên,cần tập hợp."
Lính NB trong phòng nghe ngoài cửa truyền vào chính là tiếng NB, nhất thời buông lỏng cảnh giác. Tả Đăng Phong đẩy cửa tiến vào, theo gian ngoài đi vào phòng chính. Vừa vào, trước mắt xuất hiệnmột màn làm hắn không đành lòng nhìn thẳng. Một cô gái nhỏ nằm trêngiường, một gã lính NB tai to mặt lớn đang ngồi lên trên người của nàng, hai tay bóp cổ của nàng, nửa mình dưới hung ác kích thích. Cô gái gầygò nằm bất động ở nơi đó, hình dung gầy yếu của nàng cùng một tên línhNB mập tạo nên sự tương phản rõ rệt. Tuy không thấy rõ mặt nhưng TảĐăng Phong vẫn biết đây là tiểu cô nương gầy yếu đụng phải mấy ngày hômtrước. Bởi vì giờ phút này em trai của nàng đang run rẩy dựa cái chănbên cạnh vào trên giường, ồ ồ nằm khóc.
- Két!
Tả ĐăngPhong đi vào phòng, lính NB mập mạp lập tức lăn khỏi