Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
iệng hỏi.
- Ngươi không biết lên tiếng sẽ làm phiền người khác sao?
Đạo sĩ đánh giá Tả Đăng Phong.
- Vậy tôi sẽ đi.
Tả Đăng Phong nói xong rồi đi ra, tuy rằng hắn không biết đạo sĩ này làai, tại sao lại ngồi ở đây nhưng mà sự xuất hiện của hắn đã quấy rầy đến đối phương.
- Lúc này là triều đại nào ?
Đột nhiên đạo sĩ mở miệng hỏi.
- TQ Dân quốc năm thứ 27.
Tả Đăng Phong dừng lại, nếu đối phương mở miệng nói thì chứng tỏ hắn không có địch ý.
- Khang Hi năm thứ 3 cách đây bao nhiều năm?
Đạo sĩ hỏi.
- Khang Hi năm thứ 3 là năm 1663, bây giờ là năm 1938, khoảng 275 năm.
Tả Đăng Phong nhíu mày tính toán.
- Còn 25 năm nữa.
Đạo sĩ kia nghe vậy bình tĩnh đã mở miệng, vẻ tiêu điều trong ánh mắt càng nhiều hơn.
- Tôi vô ý xin nhập, tôi sẽ đóng cửa lại.
Tả Đăng Phong lên tiếng lần nữa. Tuy rằng hắn không rõ 25 năm trong miệngđạo sĩ kia là gì nhưng hắn dựa vào lời nói của đạo sĩ kia, có thể khẳngđịnh người này đã sống ở đây rất lâu.
- Làm phiền ngươi canh giữ ở bên ngoài nửa canh giờ, đã lâu rồi bần đạo còn chưa nhìn thấy mặ trời.
Đạo sĩ mở miệng thở dài.
- Được rồi.
Tả Đăng Phong nhìn đồng hồ trên tay rồi gật đầu đáp ứng.
- Làm phiền rồi.
Đạo sĩ lên tiếng nói cám ơn, lập tức không lên tiếng nữa.
Tả Đăng Phong thấy thế cũng không nói gì thêm, ra bên ngoài ngồi cùng với 13.
Đạo sĩ trẻ tuổi một mực nhìn vào cảnh tượng ngoài động, ánh mắt của hắnnhìn vào mặt trời, nhìn rất lâu, nếu là người bình thường khẳng định làsẽ không nhịn được mà hắt xì nhưng mà hắn lại không có gì cả. Tuy rằngánh mắt của hắn nhìn quanh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn duy trì tư thế xếp bằng.
Khi hắn đang ngưng thần quan sát thì Tả Đăng Phong cũngkhông có quấy rầy hắn, mặc dù trong lòng hắn vô cùng nghi hoặc nhưng hắn vẫn không dám tùy ý đặt câu hỏi. Bởi vì hắn không biết đạo sĩ trẻ tuổinày lợi hại như thế nào, bất quá hắn có thể ở đây một thời gian dài, lại không ăn không uống, điều này nói lên hắn đã khác xa người thường, TảĐăng Phong lo lắng mình không cẩn thận sẽ chọc giận hắn.
- Tới giờ rồi, đóng thạch môn lại, ngày sau chớ quay lại.
Thật lâu sau, rốt cuộc đạo sĩ kia thu lại tầm mắt rồi nói.
Tả Đăng Phong nghe vậy nhìn đồng hồ, càng thêm bội phục đạo sĩ trẻ tuổinày, hắn không có đồng hồ nhưng có thể xác định được nửa canh giờ trôiqua được bao lâu.
- Có phải ngươi có thương tích trong mình không?
Tả Đăng Phong đứng lên hỏi.
- Ngươi muốn như thế nào?
Đạo sĩ nghe vậy lập tức lộ sát cơ.
- Ta muốn hỏi ngươi có cần trợ giúp không?
Tả Đăng Phong thấy thế đi đến phía bên phải đóng cơ quan, thạch môn từ từ khép lại.
- Chậm đã, bần đạo có chuyện nói với ngươi.
Ngay tại khi thạch môn sắp đóng lại thì đạo sĩ trẻ tuổi mở miệng, Tả Đăng Phong nghe vậy lại mở thạch môn ra.
- Ngươi là đệ tử của Xiển giáo sao?
Thạch môn mở ra, đạo sĩ trẻ tuổi hỏi.
- Tuy rằng ta luyện pháp thuật của Xiển giáo nhưng ta khoogn phải là đạo sĩ.
Tả Đăng Phong lắc đầu trả lời, trong lòng hắn rất là nghi hoặc, không rõ vị đạo sĩ này vì cái gì sẽ có câu hỏi như thế.
- Dương khí trong cơ thể ngươi quá thừa, nếu như có sư phụ ở bên thì hắn sẽ không ngồi yên mà nhìn.
Đạo sĩ nói.
- Ta không có sư phụ, ta luyện chính là pháp môn Luyện khí của nữ nhân.
Tả Đăng Phong ảm đạm gật đầu. Vị đạo sĩ này thật lợi hại, Thiết Hài cùngNgọc Phất tiếp xúc thân thể hắn mới có thể nhận ra Dương khí của hắn quá thịnh, thế mà đạo sĩ này ngồi ở đằng xa lại có thể nhìn thấy được.
- Trên người ngươi có vật gì phát ra hàn khí?
Đạo sĩ lại hỏi.
Tả Đăng Phong liền ngây ngẩn cả người, làm sao người này biết được mình có cái bao tay kia. Bất quá cho dù nội tâm nghi hoặc thì Tả Đăng Phong vẫn lấy cái bao tay kia ra.
- Ngươi cũng biết vậy này sao?
Đạo sĩ nhìn thoáng qua bao tay rồi thuận miệng hỏi.
- Xin mời đạo trưởng chỉ giáo.
Tả Đăng Phong nghe vậy lập tức thỉnh giáo.
- Bao tay này vốn có 2 cái, là do Hùng Kim Tàm nhả tơ dệt thành, phải làDương, tên là Thuần Dương Thủ, trái là Âm, tên Huyền Âm Thủ, lúc trướclà do Chu đạo nhân Âm Dương tử để lại, tục truyền Thuần Dương trên tayphải của Âm Dương tử có thể tẫn cốt thành tro, Huyền Âm trên tay tráicủa hắn có thể làm đóng băng. Phương pháp luyện khí của người đã đi lệch rồi, nếu bây giờ bỏ hết luyện lại từ đầu sẽ tốn công tốn sức, có đượcHuyền Âm thủ này thì tính mạng của ngươi cũng không đáng lo ngại, bấtquá ngày sau nếu nó biến mất thì ngươi sẽ nguy hiểm.
Đạo sĩ chính sắc giải thích.
- Đa tạ đạo trưởng chỉ giáo.
Tả Đăng Phong nghiêm mặt nói cảm ơn.
- Ai là ngươi tu đạo mạnh nhất đương thời?
Đạo sĩ thuận miệng hỏi lại.
- Kim Châm, Ngân Quan, Đồng Giáp, Thiết Hài, Ngọc Phất, năm người này đúng là Huyền Môn Thái Đẩu..
Tả Đăng Phong trả lời.
- Tu vi ra sao?
Đạo sĩ nhíu mày hỏi
- Bọn họ có thể nhảy hơn 40 trượng.
Tả Đăng Phong do dự một chút rồi trả lời.
- Chỉ bằng chừng đó mà tự cho mình là Thái Đẩu, Phật môn suy rồi, Đạo môn cũ