Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
ân có đuổi lên nữa không.
Sau khi lên đỉnh núi, Tả ĐăngPhong ngước mắt nhìn xa thì thấy 2 tên tăng nhân đã khập khễnh rời đi,điều này làm hắn yên lòng, sau đó hắn nhìn xung quanh, muốn tìm một chỗđể nghỉ ngơi.
Đỉnh núi cũng còn lại một cái nền đất và vô số gạch đá, điều này nói lên nơi này trước đây cũng là một tòa kiến trúc rấtlớn. Đỉnh núi có gió lớn, Tả Đăng Phong liếc mắt nhìn quanh thì thấy ởđống gạch đá kia có một pho Pháp tượng, hắn đi tới để nhìn xem. Photượng này đã bị thời gian bào mòn nhưng Tả Đăng Phong vẫn nhìn thấyđược, đây là một vị Thái Thượng Đạo Quân của Tiệt giáo, hắn cũng khôngphải dựa vào mặt để nói lên điều này, mà hắn dựa vào Thái Cực đồ trongtay của Pháp tượng.
Ngoài Pháp tượng này ra thì trên đỉnh núicũng không có tượng nào khác, điều này nói lên trước đây nơi này chínhlà đạo quán của Tiệt giáp.
Nhìn xung quanh một lát, Tả Đăng Phong liền phát hiện ở trước mặt có một sơn động, vì thế hắn liền nhặt cỏ khô vào củi, vào đốt lửa để sưởi ấm.
Sau khi đốt lửa lên thì Tả Đăng Phong bắt đầu sưởi ấm, lúc này hắn phát hiện không có 13 bên người. Vì thế liền đứng dậy đi gọi.
Đi ra sơn động hô vài tiếng, xa xa truyền đến tiếng kêu của 13, Tả ĐăngPhong theo tiếng mà tới, phát hiện 13 đang ngồi xổm trước một bụi cỏcách đó không xa.
- 13, mày đang nhìn cái gì thế?
Tả ĐăngPhong nghi hoặc nhìn 13, lúc này 13 đang nhìn vào một miếng thạch bíchcủa phía Bắc, chiều cao của miếng thạch bích này khoảng 5m, dài chừng23-25m, đúng là một lối vào, mặt trên có viết chữ nhưng đã bị thời gianbào mòn, chỉ còn thấy được vài đồ họa trên này.
“Meo Meo”
13 kêu lên một tiếng.
Thấy vẻ mặt di thường của nó thì Tả Đăng Phong vội vàng ngó xuống, phát hiện mắt phải của 13 cũng không biến thành màu vàng, cái này nói rõ nó không nhìn thấy vật Âm tính gì.
- Đi thôi.
Tả Đăng Phong ngẩng đầulên rồi đi. Đi được mấy bước, thấy 13 vẫn không chịu đi, nó nghiêng đầu, mắt mèo lộ vẻ tò mò, dường như nó tìm thấy được một thứ thú vị.
Tả Đăng Phong thấy thế rất là nghi hoặc, liền đi về phía thạch bích kia,hắn quang sát tỉ mỉ cũng không có phát hiện điều gì khác thường, nhưngmà vẻ mặt 13 càng ngày càng tỏ ra hiếu kỳ, mắt mèo mở to.
- Đây là một ngôi mộ sao ?
Tả Đăng Phong nhíu mày nhìn về phía 13.
13 nghe vậy lắc lắc đầu.
- Trong này có gì à?
Tả Đăng Phong lại hỏi.
13 gật đầu.
Tả Đăng Phong thấy vậy lập tức nghĩ đến sau miếng ngọc bích này là một gian mật thất, hơn nữa trong này còn có đồ.
Nghĩ đến đây, Tả Đăng Phong cảm thấy hiếu kỳ, lại quan sát vào tấm thạchbích này, cuối cùng đi tới một vách thạch bích gần ngọn núi, ở đây hắnthấy được trên thạch bích có khắc Âm Dương Thái Cực phù, Dương phù caohơn Âm phù khoảng 1 tấc. Giữa Âm
Bởi vì Dương phù cao hơn Âm phù, hơn nửa lại có khe hở cho nên Tả Đăng Phong đoán chỉ cần ấn vào Dươngphù thì có thể mở được mật thất.
Cho dù là phát hiện mật thất tồn tại nhưng mà Tả Đăng Phong vẫn không có xuống tay, hắn ngồi xuống đảtọa Luyện khí. Hắn làm như vậy sở dĩ là nếu như mở mật thất ra gặp nguyhiểm thì hắn cũng có thể chạy trốn.
Giữa trưa, đan điền của Tả Đăng Phong đã đầy khí, hắn đứng lên rồi lấy hết dũng khí, ấn vào Dương phù.
Ấn xong liền không có chút phản ứng nào, Tả Đăng Phong không do dự mà liền dùng Linh khí, vận hết toàn lực, cuối cùng cũng ấn được Dương phù, cùng lúc đó thạch bích vang lên mọt tiếng nặng nề, tấm thạch bích của phíaTây ngọn núi dần dần lui vào.
Tả Đăng Phong thấy mật thất đã mởra thì vội vàng ngưng mắt đánh giá bên trong, khiến cho Tả Đăng Phongkhông nghĩ tới chính là trong mật thất ngoài một Pháp tượng đạo sĩ rathì cũng không có cái gì.
Tả Đăng Phong để sát mặt vào cửa đánhgiá pho Pháp tượng kia, phát hiện đây là một pho Pháp tượng điêu khắcmột đạo sĩ còn trẻ, toàn thân mặc áo bào, lông mày như trăng, vô cùnganh tuấn, ngay cả ngũ quan cùng với quàn áo đều rất sinh động, bởi vì đã quá lâu nên trên tượng có dính không ít tro bụi.
- 13, vào xem cái này nè.
Tả Đăng Phong quan sát một lát, quay đầu nhìn về phía Thập Tam.
Vừa quay đầu lại thì thấy vẻ mặt 13 đột nhiên lộ ra vẻ khiếp sợ, Tả ĐăngPhong thấy thế vội quay dầu lại nhìn vào mặt thất, vừa nhìn vào thì lông tơ cả người dựng lên.
Tự dưng Pháp tượng nhắm mắt lại.
Cho dù bây giờ là giữa trưa nhưng Tả Đăng Phong vẫn bị cảnh tượng trướcmắt làm cho đổ mồ hôi lạnh, bởi vì hắn thấy Pháp tượng kia mở mắt ra,nói cách khác đó là một người nào đó.
Tả Đăng Phong không có chạy trốn, tuy rằng người đạo sĩ trong này khiến hắn hoảng sợ nhưng mà lúcnày là ban ngày, nếu như là Âm vật thì hắn sẽ không có khả năng không sợ mặt trời.
Tả Đăng Phong nhìn vào người đạo sĩ trong này nhưng mà người đạo sĩ này cũng không có nhìn hắn, lúc này hắn đang nhắm mắt lạiđể thích ứng với ánh sáng, khoảng chừng 3’ sau thì hắn mở mắt ra, TảĐăng Phong cũng không có đi đâu cả, đạo sĩ kia cũng không có mở miệng.Hắn nhìn ra bên ngoài, vẻ mặt rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh mangtheo vẻ tiêu điều.
- Ngươi là ai ?
Tdp mở m